Hiển thị các bài đăng có nhãn Life. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Life. Hiển thị tất cả bài đăng

30/12/11

Sài gòn một đêm


Sài gòn đạp xe trong đêm thấy thoả mái hẳn đi, ít xe cộ, vắng lặng như là cái Phú Mỹ Hưng ấy.
Dù là vắng, nhưng ta vẫn có thể nhận ra một vài nhóm người, mà đêm vẫn là thời gian hoạt động chính.

Dễ thấy nhất là các anh bảo vệ. Khắp thành phố là các toà nhà cao tầng, vì vậy lúc về đêm, khắp thành phố là những anh bảo vệ, và những chú công an đứng gác nữa. Phía dưới các toà nhà tắt điện, một bầu trời đem ngòm, là những tiền sảnh vẫn sáng choang ánh đèn. Sài gòn nửa đêm là lúc, vẫn còn thấy những bác xe ôm,  là thời gian các anh chị lao công quét rác, những tấm áo phản quang chói lên mỗi khi có xe lướt qua, là các anh công nhân xây dựng, là các bạn công nhân xí nghiệp may cũng thức khuya. Gần tết dường như họ phải bận hơn. Sài gòn về đêm còn lượn lờ mấy bạn "gà móng đỏ" nữa.

Qúa nửa đêm, nhưng vẫn còn nhiều hàng ăn sáng điện, vẫn đông khách, Sài gòn vẫn ăn uống, ngoài vài quán nhậu, chủ yếu là các gánh hàng rong, đặc biệt là mấy xe hủ tiếu gõ.

Trong Quận 1, các anh cảnh sát vẫn làm việc hăng say, tận 2h sáng vẫn thấy bóng dáng các anh lượn lờ.
Quận 1, chuột tràn lên đường, có cả chục con bu vào 1 chỗ.
Các bạn gay, les, quái đản cũng có cơ hội tập họp trong công viên, tụm lại từng đống với nhau.

Sài gòn về đêm là Sài gòn của những người nghèo.
Xe đạp nhiều hơn, người lam lũ đi nhiều hơn, những người nằm rải rác trên khắp vỉa hè, những gánh hàng rong, những người đi đặt mối mua hàng sớm.

Sài gòn lúc 2 giờ sáng, tĩnh lặng hơn cả, Sài gòn đang ngủ. Các anh bảo vệ cũng bắt đầu ngủ trên ghế, các bác xe ôm cũng nằm trên xe, xích lô là ấm hơn cả, có chỗ ấm, có chăn... có những người ngủ lê la, có những người kê ghế sát đường, ngủ gục trên đó...

Sài Gòn về đêm nhộn nhịp nhất là ở khu Đề Thám, nhạc um sùm, từng nhóm Tây nói chuyện, lê la, phần nhiều là dân du lịch, dân Tây đã đến Sài Gòn lâu và đang làm việc, cũng tụ về đây, Anh có, Pháp có, Nga có, Nhật có, Ấn độ có, da đen cũng có,...  tám đủ thứ, hình như Tây gặp nhau, chúng nói nhiều hơn, la cà cho đến sáng...
Các bạn trường nghệ thuật như Múa, Điện ảnh, dường như ánh đèn không tắt, trước cổng ko hết nhộn nhịp dù đã 2, 3h sáng. Lạ.

Đến 3 giờ, xe mối chở trái cây bắt đầu giao hàng, ngày mới đã đến với nhiều người, công viên đã có người đẩy Thái cực. Phần lớn mọi người vẫn đang ngủ...

Sài gòn 4h, xe phát báo dừng lại tại 1 điểm trên đường Võ Thị Sáu, quanh đó vài chục chiếc xe máy tấp vào, lái xe nhanh chóng bu vào cửa sau xe ô tô, mọi người chen chúc nhau lấy báo sớm. Từng gói báo lớn được chở đi...

Sài gòn 4 giờ rưỡi sáng, nhà thờ sáng, thánh lễ.
Một đoạn đường CMT8, cua đổ bộ về, người ta bày ra và xử lý.
Báo vẫn đang được chở dần về tới các sạp...

Sài gòn 5h sáng, xe cộ đã nhiều hơn, hàng quán mở cửa, nấu nước, lặt rau, hối hả...
... chờ qua một ngày để lại được thấy Sài gòn đêm...

29/12/11

là cảm xúc


    Mấy hôm nay muốn viết về điều quan trọng nhất đã xảy ra với mình trong mấy tháng vừa qua, nhưng sao mãi mà không viết được. Mình chỉ muốn nói ra một phần tâm trạng của mình: Cảm xúc. Có lẽ đây chính là phần "đen tối" nhất trong con người mình. Bởi chính mình vẫn còn chưa hiểu hết về những gì mình cảm thấy, làm sao mình nói cho người khác được. Không nói ra được tâm trạng mình càng thấy đau, càng thấy không hiểu, càng thấy bế tắc. Càng thấy đau hơn...

    Mấy tháng qua mình chìm trong những đau đớn trong lòng, những sự khó chịu kinh khủng, những cảm giác chực trào lên trong lòng nhưng lại ngẹn ngào khúc mắc ở đâu đó, chỉ muốn vỡ oà ra khóc mới khiến mình thấy nguôi ngoa. Và thực sự mình đã khóc rất lâu, rất nhiều...

    Giá như mình có thể than được với ai đó, chắc mình chạy ra sông mà hét lên quá...

    Mình cứ suy nghĩ không biết nên viết ra lên đây những gì mình đã trải qua?
    Mình ngồi im bên máy tính thêm một hồi nữa vậy, nếu thấy vẫn ổn, mình sẽ viết tiếp...

    Có lần mình ngồi trong quá cafe, quay đầu vô góc, khóc như không thể dừng lại, chẳng dừng mà cũng chẳng giấu được, lúc đưa hoá đơn tính tiền, người ta kẹp thêm khăn giấy vào đó. Mình chỉ trả nhanh, đứng nhanh, bước nhanh, đi khỏi nhanh, mình chẳng cần chi cái mớ khăn ấy, mình cần má cơ mà, dù sao giờ mình vẫn cảm ơn người ta. Hôm đó mình xem clip về nỗi nhớ người mẹ đã qua đời của một cậu bé, hôm đó là ngày 20-10, hôm đó mình viết thư về nhà.

    Ừ, má ra đi, là một phần mình mãi không thể chấp nhận được, một phần mình mãi không thể tin được, thật ra mình không hiểu, tại sao điều đó lại đến với mình. Càng ngày mình càng thấy má quan trọng với mình như thế nào? Càng ngày mình càng thấy cô đơn trong cuộc sống, càng ngày mình càng cảm nhận được tình thương vô điều kiện mà mình nhận được, một may mắn, duy nhất mà mình nhận được, giờ chỉ còn mình, chỉ mãi tiếc thương.

    Ừ, mất má, giá như mà mình còn cảm nhận được sự yêu thương từ ai khác, mình thấy cô đơn, đau đớn, ừ, trách mình đi...

    Suốt mấy tháng qua, gần như ngày nào mình cũng khóc, mỗi lần thấy một người phụ nữ trung niên nào đó, là mình lại nghĩ đến má, má mình xứng đáng được sống lâu hơn chứ, xứng đáng được hưởng nhiều niềm vui và thoải mái hơn chứ. Vậy mà má đã đi xa mình rồi.
    Hôm qua đi tập bơi, thấy một người phụ nữ Hàn, ngồi thư giãn đan len ở bên bể bơi, ngắm mấy đứa con nhỏ tập bơi. Lại gục mặt xuống, giá mà má cũng đã có được những phút giây thư giãn như vậy. Con thật tệ quá.
    Má, mỗi lần lặng nghĩ đến cái danh từ ấy, nước mắt lại chảy.

    Mấy tháng qua, được ở bên, quan tâm, lo lắng, thương nhớ cho một người cũng khiến mình vơi bớt đi cảm giác nhớ má. Và cũng vì những cảm giác ấy khiến cho mình lại thấy càng đau hơn, bế tắc hơn.
    Hai chuyện đến với mình cùng lúc, ờ chỉ có hai chuyện thôi mà, nhưng như là hai hòn đá tảng đánh gục ngã mình. Chưa bao giờ mình nhận nhiều cảm xúc đến vậy. Hai tháng gần đây, mình như hoàn toàn bị điều khiển bởi cảm xúc của chính mình. Chẳng thể nào dùng được lý trí để kiềm hãm bớt lại, nước cứ tràn bờ, càng lúc cảm xúc càng mạnh, càng thấy cô đơn, càng thấy bế tắc...

    Mình không hiểu tại sao mình lại khó nói ra cảm xúc của mình đến vậy? Giá như mình có thể, có lẽ mình sẽ ít thấy đau hơn.

    Gặp lại các bạn, mọi người trách mình, sao khi má mất lại không nói cho bạn bè biết. Mọi người cứ trách mình hoài. Ừ, mình xin lỗi, nhưng mình cũng chỉ biết nói xin lỗi vậy thôi. Một phần nằm trong bản chất của mình, cứ mỗi lúc có chuyện buồn là mình chỉ muốn ôm riêng một mình, nếm lấy đau đớn. Ừ cứ tự mình ôm lấy như thế, vậy đó. Đến khi mọi việc ổn rùi, mình mới có thể nói cho mọi người.
    Sorry, sorry, sorry nhiều, mình cũng muốn thay đổi, nhưng vẫn chưa làm được. Dù có gặp chuyện nữa, chắc mình cũng chỉ có thể làm như vậy.

    Không nói ra được, khiến cho cái cảm xúc của mình trở nên nghẹn ngào, bế tắc hơn. Ừ, tình cảm mà lại thấy đau. Mình đã làm nên tội gì chăng?
    Mình không hiểu, là phần ký ức nào trong cuộc sống, khiến sự mất mát, yêu thương và nói ra cảm xúc trở nên khó khăn với mình đến vậy?
    Mình sẽ mãi cảm thấy đau đớn trong những cảm xúc này, hay là mình nên, một lần nữa, dùng lý trí để lấn át những cảm giác này xuống, một ngày nào đó, nó sẽ trở lại, và sẽ lại thấy đau hơn.

    Dù sao hôm nay mình cũng cảm thấy tốt hơn một chút. Khóc mãi, quằng quại với tâm trạng mãi rùi mình cũng mình ra một chút thoả mái, tự mình tìm ra con đường để mình có thể bước đi tới. Ừ, lại phải tự mình giúp mình thôi, hình như cuộc đời mình gắn với chữ "tự..." thì phải. Mới hôm qua tự học bơi và biết bơi trong 90 phút, hihi.
    Ừ, đau thì vẫn còn đó, buồn thì vẫn còn đó, câu hỏi về góc tối trong bản thân vẫn còn đó,... nhưng mình sẽ tìm được con đường đi tới... mình tin vào cuộc sống mà!
    Mình vẫn ổn.

2/10/11

I left my job, why and what next?


A blog about what's going on with myself…

It was a new month in Saigon, I no longer work for a company, and also not looking for any to join.
My last company is a nice place to work, with a really good salary, why did I leave?


Well, telling about my personal-why is not so natural, but this is a good point to start. For the most important reason, it's all about love. I want to do what I love the most. There had some occasions in my life which gave me a strong belief in myself that: if I love to do one thing bad enough and spend all of my time for it, then I will do it damn well.

So what I'm passionate about? First of all, I love to build things. Well, building a great product can bring you a lot of $$$, fame, blah blah, but the most reward for me is that I'm working on what I'm really passionate about, be burned by youthful energy and desire, and bring useful products as paying back to society.

I also love to learn. About "everything"! I want to deepen my knowledge about programming and also everything related to making product, selling product. I want to feel the root of software development: understand customers' problems and what imparts customers' decision to buy a product? These are things I'm not know well right now.

I'm seeking to widen my knowledge about things related to my life. Especially after bad thing happened with my family, I know that I really need to fill up the hole on my knowledge about sociality and mentality. I want to understand more about others, and know more about myself.

I want to find the reason for everything, just like I want to find the meaning of my life.

So, I'm doing work for my own, my products with some friends, and spend most of my time to learn, get direction for my next step. Sound good, however, refusing a job means getting a lot of foolish.

No job means having no one, nothing to rely on. I no longer have a simple day, wake up, feeling okay, try to work well, and waiting for "a happy $$$" end of each month. I even have no laptop, no devices to work with, have no workspace (damn, I love the Air Conditioner so much!). Everything's now on my own, I have to find a way to survive myself.

No job means living on my own saving in the bank, currently I have no income. This is expected result for what I have chosen, but on a not-so-far day, this will become a burdening on my life. What if a day, I have no more money for myself, for what I'm passionate about. I now, need to care more about how I use money. It's just not being thrifty, it is being balance between my needs and economy, what should I spend on, what should not?

Now, with no job, I'm working alone most of the time. Well, being alone is one of the worst thing. One side, that is social impart: people often say, talented people will attract other being with himself, so being alone means you are not good? Well, not really, but on a bad day, this can make you feel like a shame! I can seek for some friends to form a working group, but I really don't want to do like that when I still not define my own road, my vision.

On another side, alone means you have to struggle with your bad side. Like other normal guy, I have quite a lot of weaknesses. That is being lazily, being slowly when working, and procrastinating on unfamiliar decision, and being self-satisfied with WTH I'm doing, being free to do random, unnecessary tasks when there have no outer pushing force… Well, I experienced all of these in recent days.
So can I move forward when there has no one pushing me on my back? Or I just end up with self-satisfaction and wasting my current valuable youthful life? Well, I have to learn to manage myself, learn to set goals. I myself need to push me forward. To be very honest, I'm really lazy on this. Please remind me, ask me my progress, if you can help.

And the most important thing, I have no idea what should go next? No clear direction, no vision, no plan for my next 5 years: What do I want to be? How do it look like? How do I achieve it? A lucky things is that, I know clearly that finding a reasonable answers for these questions is my ultimate goal for next few months.

Seem that I have a lot of things to learn, now I'm dealing with the disadvantage of too-much learning: being unrealistic guy! I really don't want to waste my time and only know thing in theory. My friends are out there, working endlessly for new achievement. I'm here, learn!

You may ask me that, why don't you focus to learn more, read more now, but going to your blog and blah blah. Well, I write this post, honestly because I need help! I need to be pushed. I write my life transparently as a commitment that I will try my best to overcome this situation. I need reality check, blogging is a good checking and getting feedback from friends.

Be bold, or be careless?


Well, I'm taking a big risk for my own life, what I get after all maybe delusion or being disappointed. I hope I will have full of self-awareness to avoid the worst and choose the best for my daily and future.

Falling in love, being passionate, being self-aware, being visionary, being bold.
A new journey.
Stay hungry, stay foolish!


21/9/11

100 ngày của má

Một ngày không làm việc, một ngày đi tìm cho con một khoảng bình yên, một ngày con dành để lắp ghép lại những cảm giác đã đến với con những ngày qua, những giây phút mà con mãi không muốn bao giờ quên.


Ân hận. Má mất, trong con tràn ngập những ân hận. Con khóc, con giận, bởi có quá nhiều điều con đã chưa làm được, muốn làm cho má, mà giờ con đành nhìn bất lực. Giá như con đã có thể giúp cho cuộc sống của má nhẹ nhàng hơn. Má mang lại cho con bao điều tốt đẹp, giờ con biết làm sao để báo đáp lại những điều đó...

Là tiếc nhớ, má ra đi, trong nhà vẫn còn đầy ắp hình bóng má, nhà trên, nhà dưới, dưới bếp, đằng sau, chỗ nào cũng khiến con bậc khóc, những điều má chắt chiu, những điều má yêu quý, giờ vật còn đây mà người đã tan về đâu.

6 năm con đi xa má, 6 năm để con chợt dừng lại không mãi bay về phía xa, 6 năm để con học được 1 điều, 6 năm để con biết mình có một niềm yêu thương cao cả ở quê nhà, 6 năm để con biết lo cho ba má.
Con đã xa nhà, 6 năm, 6 năm sau con trở lại má đã xa con rồi.

Thời gian, mọi người thường nói nỗi đau cần có thời gian, còn con sợ thời gian, con sợ thời gian làm mờ đi hình ảnh má, xoá đi nỗi đau này trong con. Đó là điều khủng khiếp mà con sẽ cố gắng chiến đấu, con không thể quên những đau khổ mà những người xung quanh đã và đang phải chịu đựng để con có mỗi ngày thức dậy và bước đi.

Một ngày con lớn, một ngày con khôn, một ngày con biết thương cho mẹ

Sẽ chẳng biết bao giờ con mới thôi hết ân hận về những gì con chưa làm được cho má. Tương lai phía trước là những khoảng chưa xác định, nhưng dù sao đi chăng nữa, con cũng sẽ cố gắng sống một cuộc sống có ý nghĩa, để cuộc đời ba má sẽ thật ý nghĩa, vì những hy sinh đã dành cho con.

12/9/11

Ý nghĩa cuộc sống là gì? (Phần 2)


Đó là câu hỏi mà lời giải sẽ được hé mở dần trong cuộc đời mỗi người. Là một góc nhỏ mà mỗi khi có cơ hội bạn lại lục ra nhâm nhi nghiền ngẫm.
Tôi tuổi 25, đối diện với cái chết của những người xung quanh, những người đã mãi mãi ra đi, dù tôi có muôn ngàn lần không muốn tin điều đó lại xảy ra.
Chợt nhận ra, rồi một ngày nào đó không xa tôi cũng sẽ chết đi.
Điều đó không khiến tôi buồn, tôi sợ mà khiến tôi tự hỏi mình: Con người ta sinh ra, rồi lại tan mất đi, vậy rốt cuộc tôi sinh ra để làm gì?
Liệu những năm tháng sống cùng mọi người của tôi có mang lại ý nghĩa gì không?

Đã có ai tự hỏi và tìm ra cho mình câu trả lời đích thực cho bản thân chưa? Hẳn là có, nhưng cũng có nhiều người chưa, trong đó có tôi. Bởi vì…

Những mục tiêu
Trong cuộc sống tất bật, chân - giả lẫn lộn này, người ta dễ bị cuốn xa khỏi câu hỏi đó. Bởi, hoặc ta mãi vật lộn, quay cuồng trong vòng xoay cơm áo gạo tiền, hoặc chăm lo xây dựng lớp vỏ hào nhoáng vật chất bên ngoài như quần áo đẹp, điện thoại đẹp, nhà đẹp,… bạn trai, bạn gái đẹp,… tiền tài, danh vọng,… hoặc ta chú tâm thoả mãn những cảm xúc dục vọng của mình… Tất cả những điều đó chẳng bao giờ thấy đủ, khiến ta chẳng khi nào có phút nhìn lại chính mình, thấy được rốt cuộc bản thân ta đạt được tất cả những điều trên để làm cái gì?

Nhìn quanh ta, những vật mà ta yêu quý đều mang lại cho ta những ý nghĩa, giá trị nào đó? Cuốn sách ta đọc giúp ta hiểu nhiều hơn về cuộc sống, nhờ cái đồng hồ bên cạnh mà ta giữ được đúng hẹn với bạn bè, quần áo đẹp giúp ta lịch sự, hay tự tin hơn với mọi người. Vậy còn chính bản thân ta? Bản thân ta mang lại ý nghĩa gì?

Chúng ta tự đặt cho mình muôn vàn mục tiêu mà lại không biết, rốt cuộc những mục tiêu đó mang lại ý nghĩa gì?
Có bạn bảo rằng, đạt được những mục tiêu trên, khiến cho ta vui, ta thoả mãn, vậy là được rồi.

Nhưng mà, cuộc sống của ta đâu chỉ có mỗi ta…

Nhận từ thế hệ trước, cho đi thế hệ sau
Cuộc sống quanh ta là 1 dòng chảy, hết thế hệ này đến thế hệ kia, trong dòng chảy đó mỗi chúng ta dần hiểu ra 1 quy luật sống: Có qua có lại - có nhận lại, có cho đi.
Bạn nghĩ sao về một kẻ chỉ biết nhận lại, bao nhiêu cũng về mình và vì mình; mà lại chẳng từng cho đi 1 cái gì đó.

Có những sự cho đi vô bờ bến, không cần sự đáp lại: từ những ngày bé nhỏ, ta nhận được biết bao tình thương và sự chăm sóc của cha mẹ. Ngày nào đó, đến lượt ta, ta hãy dành hết tình yêu và tương lai cho một thế hệ mới
Cũng có những sự nhận lấy rất nhẹ nhàng, đôi khi ta quên mất rằng ta đã may mắn hơn rất nhiều bạn thế hệ trước, không phải chiến đấu với bệnh tật (vì ta đã có bao loại vắc-xin), không phải vật lộn với đói khát (vì xã hội đã sản xuất được nhiều thực phẩm hơn), không phải đối mặt với bom mìn chết chóc (vì đã có những hy sinh thầm lặng, giữ cho ta yên bình). Một ngày trời nóng, được ngồi dễ chịu trong 1 phòng máy lạnh, ta có nghĩ về một người nào đó đã nghĩ ra chiếc máy lạnh, ông ấy hẳn đã làm một điều hữu ích cho người khác. Cái mà ông ta để lại, thật là tuyệt cho chính ta lúc này. Chắc hẳn nếu ai cũng chỉ có sinh ra và chết đi cho riêng mình, liệu ta có được thoả mái như ngày nay, hay tất cả chúng ta vẫn phải vào rừng hái lợm.

Để từ đó ta hiểu rằng, lý do mà ta có mặt trên cuộc đời này là vì ta sẽ mang lại những ý nghĩa, giá trị cho những người quanh ta, và cho những gì mà ta đã nhận được.
Cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn khi ta biết cho đi.

Những điều này liệu có lý thuyết quá không, có giáo điều quá không? Không, tất cả thật sự đơn giản, chỉ xuất phát từ hai chữ cho - nhận.
Nhưng đâu phải ai cũng có thể làm được điều đó, tôi còn bao nhiêu điều phải lo cho cuộc sống này, đâu phải dễ khi nói đến chuyện cho đi? Bạn biết không, hãy bắt đầu từ những điều rất nhỏ nhặt: thêm vào những mục tiêu của mình 1 chút ý nghĩa.

Những mục tiêu có ý nghĩa
Mỗi chúng ta hẳn đã có những mục tiêu của mình trong cuộc sống, nó là động lực để mỗi ngày thức dậy ta cảm thấy sức sống trong những công việc mà ta yêu thích, cùng những người mà ta yêu mến; là những nấc thang để ta biết rằng mỗi ngày qua, ta đã tiến bộ hơn những ngày trước, là những hạt giống để ta có được cuộc sống thoả mái hơn sau này, và cũng là niềm tin để ta tin tưởng vào một tương lai tốt đẹp hơn. Điều đó thật tuyệt vời, nhưng nó càng tuyệt hơn nếu ta dành một phần những điều tuyệt vời đó cho những người quanh ta.

  • Bạn mong rằng mình sẽ kiếm được thật nhiều tiền, và bạn đã có biết bao nhiêu may mắn để biến điều đó thành hiện thực, hãy giúp những người bất hạnh hơn quanh bạn.
  • Bạn là người sản xuất những sản phẩm, hãy mang lại những sản phẩm hữu ích, góp phần giúp thế giới này trở nên tốt đẹp hơn, dù với những thay đổi rất nhỏ bé.
  • Bạn đi dạy học, hãy mang lại cho những đứa trẻ kia những điều tốt đẹp nhất, để một mai không xa hôm nay, chúng cũng sẽ làm nên những điều ý nghĩa cho cuộc sống.
  • Là người buôn bán, hãy nghĩ đến những điều bạn có thể giúp, có thể tư vấn và mang lại những lựa chọn tốt nhất cho những khách hàng của bạn.
  • Một ngày nào đó, bạn thấy vui vì nhận được sự giúp đỡ từ một người xa lạ, hãy làm 1 việc nhỏ để nối tiếp niềm vui ấy cho những người cần giúp đỡ quanh bạn.


Hãy mang lại cho mục tiêu của bạn những ý nghĩa 
và hãy mang lại cho cuộc sống của chính bạn: những mục tiêu ý nghĩa.

22/3/11

Bình yên...

Cả buổi tối qua mình nằm lê lết. Đó là kết quả của 1 ngày làm việc mệt mỏi, chiều đi xe bị dính chút mưa, và đóng góp hơn cả là mấy trận cầu lông tốn sức hôm chủ nhật.
Toàn thân thấy nhức mỏi, đầu óc bừng bừng, nói chung là hết lực, hay... bất lực. Còn 1 đống tasks phải làm mà chẳng thế nào ngồi làm được...

Lâu lâu mình lại thấy thích bị đau, hay cảm lạnh gì đó, mặc dù nhăn nhó với cái đầu vừa sốt vừa đau, cả người rét run, nhưng sáng hôm sau, khi hết cảm, là lúc mình thấy thoải mái nhất, thấy đầu óc nhẹ nhàng linh hoạt hẳn lên. Cứ như là iPhone chạy chậm quá nên người ta hay reset ấy.

Sáng nay cũng vậy, mặc dù tối qua chẳng đau gì, nhưng cái mệt mỏi lê lết tối hôm qua, lại làm mình thấy thoả mái quá.

Chẳng làm được lại hay, mình xếp công việc vào xó, lấy máy tính ra xem phim hài để giết thời gian. Phim dzui, xem cười, nhưng mà cũng chẳng để lại cảm giác gì mấy, cho đến cảnh cuối phim là một cảnh cô đơn, một buổi chiều nhẹ nhàng gió bay, làm mình gợi lại một cảm giác bình yên, đã lâu rùi mình không có cảm giác của một buổi chiều như vậy.

Mỗi ngày trong cuộc đời thật hay,
Buổi sáng, lúc mới tỉnh giấc, là thời điểm tuyệt vời nhất, nhẹ nhàng, tươi tỉnh, đầy sức sống lao vào cuộc sống.
Càng gần đến Buổi trưa, con người ta càng hoạt động nhiều hơn, tất bật hơn.
Buổi chiều, thời gian như chùn lại, mọi vật dường như lắng xuống, trôi nhẹ nhàng hơn.
Buổi tối trở nên cô đơn, rồi mọi người bước vào 1 Giấc ngủ...

Mỗi Cuộc đời cũng giống như một Ngày, sau những Buổi trưa tất bật, nhiệt huyết sẽ là những Buổi chiều. Dù làm gì, thế nào, sau những giây phút suy tính, lo toan, ai cũng phải cần đến một Buổi chiều nhẹ nhàng. Bình yên nhìn gió thổi, lặng lẽ nhìn dòng đời qua lại; vứt hết đi những ưu lo và thấy thỏa mãn với những gì mình đã làm được.

Những ngày qua, là những Buổi trưa tất bật, là những ngày ko có Thứ, không có Buổi, không nhớ những buổi chiều bình yên...

Đôi lúc mình lại muốn đau, hay cảm, hay cúm gì đó...

2/12/10

Đỉnh Fansipan

Vậy là chuyến đi Hà Nội đã kết thúc, 6 ngày với toàn những chuyện trước giờ chưa xảy ra với mình.

Đời người như những chuyến đi,
người đến rồi người lại đi,
người đi còn gì để lại,
còn lại những kỉ niệm.


Đi chơi về lại phải đi làm liền, tối tối lại thấy lười viết, chắc có lẽ viết vào buổi sáng thì sẽ thấy nhẹ nhàng hơn. Dẫu gì thì giờ cũng viết, nếu không, để lâu thì nó nguội mất.
Giờ thì có hứng viết về vụ leo Fansipang nhất, có mấy cái dzui dzui, viết lại để sau này đọc chơi.

Một chuyến đi chuẩn bị vội vàng. Nhưng cập rập cũng có cái hay.
Lúc mới biết được đi HN cũng ham đi Fan lắm. Biết là phải rủ người leo Fan, nhưng mà cuối tháng 10 cứ bận chuyện cty, lại chẳng hóng hớt được nhiều thông tin về Fan, lên phượt.com xem thì thấy người ta rủ nhau leo Fan trước đến tân 2, 3 tháng, đâm ra lo. Lười mãi đến đầu tháng 11 mới gởi 1 topic lên Phượt, tìm bạn đồng hành. Ngày đầu chẳng thấy ai hưởng ứng. Than thở ngay :) Hôm sau có 1 bạn tham gia, hehe tia sáng đến từ đó. Mươi ngày sau chốt đoàn gồm 5 người, quyết định chốt đoàn nhanh, đi ít cho gọn nhẹ, mọi người thân hơn. Cập rập cũng có cái hay, nhờ ko mua được vé tàu đi từ HN lúc 9h tối, phải đi lúc 7h 40, mà đoàn tới Sapa sớm hơn, có thời gian dạo chơi ở Sapa trước khi lên đường. Lúc về không mua được vé tàu, rồi mới thấy đi xe giường nằm ngủ sướng hơn hẳn đi tàu vé ngồi mềm (một phần cũng do quá mệt (: )

Leo Fan là thử sức "ý chí mạo hiểm" và sức bền của bạn.
Có những điều con người ta tưởng như là to tát, rằng có lẽ họ sẽ không bao giờ làm được, họ không thử, và chẳng bao giờ làm được. Thế nhưng, nếu đã dám đương đầu 1 lần, họ chợt nhận ra điều đó cũng không phải quá khó khăn. Thậm chí, sau khi leo xong, nhìn lại, họ còn nghĩ, làm cái quái gì mình có thế leo qua được chỗ này. Hãy dám mạo hiểm (take risk) bạn sẽ nhận được những món quà bất ngờ, tuyệt đẹp.
Cùng đợt leo Fan với tụi mình có 1 nhóm 24 bạn làm ở cty Bảo hiểm gì đó, ngày đầu các bạn ấy đã vượt hơn 900m (về độ cao)rừng núi để đi đến trạm 2800m, ngủ 1 đêm ở đó chờ rạng sáng sẽ đi nốt đoạn đường còn lại để lên nóc 3143m, thế nhưng sáng hôm sau, đoàn ấy chia làm 2 tốp 12 lên thẳng trên núi, 12 còn lại quay trở xuống! Đã lên đến 2800m, chỉ còn 1 đoạn đường "ngắn" nữa mà ko lên được đỉnh. Thật là tiếc! Hy vọng các bạn ấy chỉ thua cuộc lần này, chứ đừng bỏ cuộc.
Chụp cùng Hương - đoàn mình và các bạn sinh viên Mỹ
Leo Fan không quá hiểm trở, leo Fan thử thách bạn ở sức bền, bởi bạn sẽ phải đi bộ, leo dốc khá nhiều, nhất là ngày thứ 2 bạn phải leo từ gần như liên tục 7h sáng cho đến gần 6h tối. Nếu không chuẩn bị thể lực, đến cuối ngày, chân bạn sẽ cực kì đau nhứt, leo xuống mà cứ tưởng như sắp chết (theo lời của bạn Ấn trong đoàn mình).
Hành trình khó khăn nhất của mình là đoạn đường cuối từ trạm 2800 lên đỉnh, bởi lúc này mình leo một mình lên đỉnh trước, không phải đợi mọi người trong nhóm. Đoạn đường này nhiều dốc, phải leo lên nhiều tảng đá núi to. Mình thì cứ 2 chân 2 tay vừa bám vừa leo, lên đến giữa đường, thấy 1 chị người Mông gùi hàng lên đỉnh bán, tay cầm dù che mua, đủng đỉnh hai chân bước lên dốc đá một cách nhẹ nhàng. Không tin được! Lúc leo bám theo chị đó mệt kinh khủng, chân cứ chùn lại cứ như muốn chuột rút, mà cái chị người Mông đó đi chẳng có nghỉ mệt gì, cứ bước tới hoài. Ráng leo theo mà cứ nghĩ, giá như bà này nghe điện thoại dừng lại 1 tí cho mình nghỉ thì khỏe rồi. Leo theo chị khoảng hơn 1 tiếng sau thì tới đỉnh, nhanh đến không ngờ!
Mình và chị người Mông lúc ở láng 2800m
Porter ở đây khỏe kinh khủng
Đi cùng đoàn mình là 1 anh người Mông, gọi là porter vì nhiệm vụ của anh chủ yếu là khuân vác, túi ngủ, đồ ăn, liều, và một số đồ cá nhân tụi mình gởi. Có lẽ với 4 người 2 porter thì sẽ nhẹ nhàng hơn, nhưng bên tour chỉ cử 1 người, thế là anh phải khuân tới khoảng 30 kí (nghe anh nói vậy, chứ mình làm gì có cái cân ở đó (: ) Thử nghĩ một người leo núi dốc đứng, leo ko đã mệt, làm sao lại có thể mang theo cái gùi nặng như thế. Thực thế với sức nặng như vậy, người ta phải gồng hai tay về phía trước, thì mới giữ được cái gùi ấy trên vai. Người Mông ở đây có sức khỏe phi thường, cộng với một đôi chân leo núi rất cừ.
Trong lúc đi từ láng 2200 lên láng 2800, mình có thử lấy cái gùi ấy mang thử, lúc đầu nhấc ko lên, sau đó rùi cũng gồng tay lên, đi được vài mét thì thấy cái gùi lắc qua lại mà sợ, lúc leo lên dốc đá, một tay mình phải giữ cái gùi, 1 tay thì bám vào thanh tre bên đường, cứ thế cúi mặt đi, phải công nhận là quá nặng, mình cố leo lên, chứ thả ra giữa chừng thì mất mẹt wa', cuối cùng cũng leo qua được con dốc (chỉ) hơn 50m là đuối!
Mình và anh porter trên đoạn đường xuống
Đến rồi lại đi, leo xong bạn còn lại được gì?
Mình quyết định leo lên trước theo sức của mình, leo nhanh về đích, quãng đường cuối mệt kinh, càng lên cao không khí càng loãng, mình đã cố gắng kìm lại nhưng không tránh khỏi việc thở dốc, phì phì phò phò, càng lên cao, cảm nhận được tim mình càng đập nhanh hơn, có lúc nghe tiếng thùng thục nó đập trong ngực. Lúc đó đang theo chân chị người Mông lên đỉnh, trong đầu vẫn nghĩ: lát nữa mình leo xong thì còn lại gì?
Đời người đến rồi lại đi, leo lên đến đỉnh Fan rồi cũng lại xuống, nếu không để lại cho mình cái gì, liệu mình leo lên làm cái quái gì nhỉ?
Có lẽ điều còn lại cho mỗi thử thách đó chính là, người ta nhận ra được giới hạn và khả năng của mình có thể đi được đến những đâu.
Có những lúc tưởng chừng như không thể đi được nữa, bạn tưởng rằng mình sẽ chẳng thể nào vượt qua được, muốn bỏ; nhưng nếu bạn vẫn tiếp tục đi, dù không biết rằng khi nào mình sẽ tới đích, nhưng vẫn cứ tiếp tục đi; và rồi bạn sẽ nhận ra một điều: dù rằng mình có giới hạn, nhưng giới hạn ấy vẫn xa hơn mình tưởng, rất rất nhiều.

Có lẽ những người bạn đồng hành với mình, những người chẳng có chuẩn bị thể lực gì cho chuyến đi, là người hiểu rõ cái cảm giác này hơn cả. Đó là Hằng - dân làm văn phòng ở HN, bạn này ngộ nhá lúc đến chân núi, vẫn còn nói buồn ngủ, chẳng chịu xuống xe, nói thật nhá, lúc đó mình chẳng nghĩ bạn ấy sẽ lên được đến 2200m đâu, trước đó mình còn hỏi han kỹ lưỡng phương án giải quyết, nếu như 1 thành viên trong đoàn ko thể leo nổi nữa. Ấy thế mà bạn ấy vẫn cùng ngủ đêm với nhóm ở láng 2800m, sáng hôm sau lại có trục trặc, tưởng không đi nỗi, thế mà hôm đó vẫn leo trèo liên tục gần 10 tiếng nữa. Khiếp! Anh chàng Ấn phải vác 80kg thịt của mình lên xuống cũng rất cừ. Mình còn nhớ cậu ta nói rằng lúc đi xuống cậu ta tưởng mình như sắp chết rùi. Hihi, bi h vẫn còn nhăn răng :) Bạn gái còn lại trong đoàn, leo núi cũng rất cừ, mình thích bạn này: leo mệt cỡ nào cũng không thấy kêu ca 1 tiếng nào. Thế đấy, dù mệt thế nào, mọi người cũng đã hoàn thành được chuyến đi của mình.
We are the champion :)

Có người bảo, khùng sao mà vác thân đi hành xác; nhưng hành trình Fansipan là hành trình giúp bạn nhận ra được "giới hạn của mình dường như ko có giới hạn"
Núi non hùng vĩ Fansipan. Hẹn gặp lại 1 ngày gần đây.

16/10/10

Being persistent

Sound common, right? Although some people refuse to engage in one thing for a long period of time, most people regard persistence as the principle for success. After all, our goal is getting things done despite of difficulties, and this characteristic helps us to do that.

I want to write about this right after posting the first blog about my GRE lessons because this is my second important lesson that l learnt. However, I procrastinated it, I want to make a plan for my next English test, I mentioned about planning in my first lesson, before going on posting another lesson; and also because of my laziness of writing :P

Okie, so what I want to say about this topic. First, I want to tell about some of my failures when learning GRE vocabulary. Failure, again, haha, I love to bite again and again my weakness, that is how I learn.

I started to learn GRE vocabulary 8 months ago, began to beat 3200 Barron flashcards with friends. We had a goal to learn 40 words per day, 40*6 words per week, a big review in each weekend and a great, want-to-die review in each month. I learn words so slow, fortunately, learning in a self-study group with money fine for each forgot words helps me a lot, it pushed me keep going forward. I still remember that I was considered as the sponsor of the group due to the fine I paid :D After there months, we finished learning of Barron word lists for the first time. I estimated that I could remember half of the words, about 1500, and I need time to review the others. Badly, again badly (bad for my GRE), I got a long lasting eye injury later, a vacation to home town, and involved in some emotional stuffs, and then I delayed my reviewing. Saying that “Language, if you don’t use it, you lose it” is absolutely right. When I came back for learning vocabulary in July, I lost my sense of almost the 1500 words I learnt!!!!

So, keeping going forward, hold on to your plan, even if you just can go a little bit forward, it’s a lot better than standing at a place. Stamping at a place means going backward, because the whole worlds are moving forward. Doing nothing, or indulging your distractions, or giving up is even worse than staying at a place, because that means you may even lose what you possess currently or have built previously.

That is my first lesson about persistence. Keeping learning enough numbers of words or amount of works every day is my second experience. Let say I follow a plan of learn 40 words per day. And then in a bad day, bad days certainly happen in our lives; I cannot learn enough words, say 20 in 40 words, “save” 20 to the next day. Hopelessly, I only work though 20 words in the next day. That brings me a burdening goal, 80 words per day, in the following day. As a result, I will never complete my task on time. This kind of procrastination is just like a Domino chain - a falling at one domino destroys the rest of the chain.

When practicing, being patient of improving my skills, and not being depressed with the up/down or unexpected scores is my third lesson with persistence. Another experience about persistence is that people, in their good mood, said that they will write a blog each day, and somewhat so was I, but then only keep that plan in several weeks or even several days. That’s hard to follow that plan, even harder than keeping “spending 15 minutes every day for learning and improving oneself English”. Have you ever heard or tried that advice? Persistence related problems are still discussed time to time: How to keep the routine of learning even when being successful or old? How to keep enthusiasm in doing research? Or why many coders switch to learn business stuffs after only a few years working? blah, blah... That means you and I will still have to deal with this kind of problem more and more. That’s why, being aware of how persistent we are and how to persevere with our planning, in my opinion, is very essential for our life.

"If I had to select one quality, one personal characteristic that I regard as being most highly correlated with success, whatever the field, I would pick the trait of persistence." - Richard DeVos, Amway Co-founder

How to be persistent? I give some tips here, based on my experience and opinion; I hope you will add more:
  • Have a suitable plan. Say, you want to learn 40 words a day, if it’s hard for you (time, ability, …) to accomplish it, then start with a smaller goal 20 words a day, then later increase the number of words when your brain uses to learning words. If it’s hard to write a blog per day, start with a goal to write a blog per week.
  • Remove your distractions, your temptation to do more interesting things than what you have to do now. When you feel bore, think about the result you will have if you continue to accomplish your task, like the money you will have, the school you will enter, or a great vacation…
  • Keep in mind that you have to go on; think about bad things will happen if you give up.
  • Learn to balance, between work and life, doing interesting things and doing things that’s less interesting but necessary…
  • If you have to do a task everyday, the only way to accomplish it is really loving it and making it become your habit, daily routine (such as learning English, vocabulary via reading, speaking everyday…)
Now, on the other hand, I want to discuss about another issue of persistent: change, which is quite opposite of being persistent. Someone say that “Never Give Up” means N.G.U. (stupid in Vietnamese (: - sound funny, huh?) I heard about it at the first time in a seminar about start-up for tech geeks, the idea told that you should abandon a start-up idea if you still get a lot of difficulties after an amount of time, say 2 years; and start to pursuit another idea. I surprised! Perhaps, until that time I did hear a lot of stories about success which thanks to the trait of persistence.

Others said about “fail early, fail often” motto - the idea of learning from your failure: the more you fail, the more you learn and have potential to be successful; so the earlier, the more often you should fail. They also said that, when you have an idea: move fast, if you get obstacle, then turn or the best entrepreneurs know how to fail fast.

This new idea makes me think, why these successful guys want to fail fast? Why don’t they believe in themselves, their ideas and keep persistent working on it? Why they have to change or turn fast? I'm trying to explain for myself about this dilemma and make it logical for being persistent and changing.

The undefined factor
I think, in this situation, people talk about “change” or “turn” because they are facing the problem relating to finding new things. When you are trying new things, you don’t know what the definitive answer for your problem is. This way may work, may fail also. Thus, when you make error or get obstacle, you should turn and try another idea. Holding on with the old idea likely lead you to an ending deadlock! So, to fail fast, to avoid big failure; and to fail more, to learn more and have more chance to try new opportunities.

But if you have a definitive plan, you know what the award is if you hold on, you should overcome every distractions or temptations to stop. I know there are a lot of obstacles in life but be persistent, no excuses. Reality, there will have undefined factors in your plan; such as you want to learn a subject, however your study method have problems, so “fail early, fail often” with methodology – the undefined factor, but again, keep being consistent the whole goal. Achieve it!

1/1/10

Ngày đầu tiên của năm 2010

Note lại nhanh những gì mình muốn làm trong năm 2010:
1. Biết rõ điều gì mình thật sự cần và những gì mình chỉ là muốn làm. Chú trọng vào những điều cần.
2. Luôn luôn học hỏi, cầu tiến.
3. Suy nghĩ và củng cố những gì đã học được trong năm cũ, về K.I.S.S và phải biết rõ những gì mình làm và nói.
4. Mỗi ngày cố gắng quan sát nhiều hơn và tổng hợp cho mình ít nhất 1 bài học.
5. Ôn luyện tiếng Anh, thi TOEFL và GRE, tìm hiểu thông tin du học.
6. Dành thời gian định hướng nhiều hơn cho tương lai. Nghe cố vấn, lời khuyên từ những tiền bối đi trước.
7. Dành thời gian đọc sách nhiều hơn, nhất là sách về Programming.
8. Duy trì việc rèn luyện sức khỏe, cân bằng trong cuộc sống.
9. Dành thời gian cho bạn bè, tham gia các câu lạc bộ và cộng đồng IT
10. Nhìn lại 1. và sắp xếp thời gian hợp lý cho những điều còn lại.

18/12/09

Việt Nam ơi

Hôm qua xem bùn, hôm nay cầm báo đọc càng bùn hơn, hic hic, đến giờ vẫn còn gào: Ôi Việt Nam ơ ơ ơi!

Viết lại vài dòng suy nghĩ về trong đợi bóng đá này...

Đội nhà, VN thua vì các cầu thủ có một niềm tin mãnh liệt rằng họ sẽ thắng. Vì muốn thắng, phải thắng (hiếu thắng) họ tràn lên tấn công -> chẳng còn mấy ai ở dưới hậu vệ. Mỗi lần bóng lên đến chân thằng tiền đạo lót ổ gà sẵn của MY, cộng thêm 2 đứa băng lên theo là thót tim. Hậu vệ không cản nổi thì thủ môn phải lao ra đỡ đòn. Hic, nhìn Tấn Trường mỗi lần nằm xuống rồi gượng lên mà xót!
Ở dưới là thế, ở trên chẳng làm ăn được nhiều, dần dà dẫn đến sự thiếu chính xác, linh hoạt. Mí ông chuyên gia bảo đó là căng cứng tinh thần... Lúc xem mình chỉ lo, tấn công hoài mà không vô thì dễ bị vô, thế nhưng lại gạt đi, bảo, chắc là sắp vô rồi.

Malai thắng vì họ bắt bài được VN, họ biết VN khao khát tấn công, nên chủ động phòng ngự. Chiến lượt đó hiệu quả ntn ai cũng hiểu. Dù chủ động lùi về phòng ngự, nhưng họ vẫn cắm 1 thằng tiền đạo phía trên + luôn có ít nhất 2 thằng tuyến 2 chạy lên. Hiệu quả cũng đã thấy.

Cổ động viên buồn, hết giờ chẳng muốn về. Chưa từng có điều gì ngoài bóng đá khiến người ta có thể đồng lòng, cùng hòa nhịp đến vậy. Dân tộc VN không kém cỏi, không ích kỉ manh mún, chỉ cần tìm đúng chất keo kết dính, thôi thúc mọi người đứng lên thành 1 khối. Mạnh mẽ khủng khiếp!
--------------------------
Dù gì thì cũng đã bại, VN đá hay, bậc tường, phản công tốt, thể lực cũng đảm bảo, vậy mà vẫn thua. Rút ra được gì?
- Khi hưng phấn đến, nó khiến người ta làm việc tốt hơn, nhưng nếu đã sớm mãn nguyện thì làm sao phấn đấu tiếp. Vậy khi đang hưng phấn làm sao đủ tỉnh táo để biết mình đang đi đến đâu, cần phải làm gì?
- Dù hiện tại của bạn có tuyệt vời, ổn định đến đâu, nhưng nếu bạn không cố gắng phấn đấu tiếp, tai họa hay thất bại vẫn sẽ đến với bạn ngay ngày mai.
- Khi đang chuẩn bị cho một cuộc thi, tự tin là tốt, là đúng, nhưng có nên chắc chắn mình sẽ chiến thắng hơn 80% không?
- Càng hy vọng + tự tin bao nhiêu, thất bại, nếu đến, càng nặng nề, suy sụp bấy nhiêu ;(
----------
Dẫu sao các cầu thủ cũng đã thi đấu hết sức mình, đội VN ngày càng đá tốt, trong tuyển có đến 11 cầu thủ có thể tham dự hai kì SEAGAME nữa. Hy vọng vàng sẽ vẫn còn giữ mãi, hẹn 2 năm tới lại bùng lên, Việt Nam lại sẽ là một khối. Mạnh mẽ khủng khiếp!

11/10/09

ước mơ

Hôm nay đọc 1 bài viết bên FSOFT chợ dưa, có nói về một anh bạn "nói lời chia tay sau khi đã theo đuổi một ước mơ 10 năm và anh ấy ko mơ giấc mơ đấy nữa. Chả  biết anh ấy mơ gì nhưng phải công nhận anh ấy là người kiên nhẫn thật và sự kiên nhẫn nào cũng có giới hạn."

Đáng chú ý hơn cả là mấy cái comment ở dưới. Gợi cảm hứng cho mình viết về cái ước mơ của mình.

"""Anh bạn theo đuổi giấc mơ 10 năm tưởng nhẫn hóa ra xoàng. Xoàng vì anh ấy đã sai ngay từ đầu. Ném 10 năm như ném viên sỏi xuống ao. Tỏm 1 cái là mất tăm  mất tích. Tiếc lắm thay, phí lắm thay.


Những người thành công thường không dùng từ "giấc mơ". Họ coi việc theo đuổi một cái gì đó trên chặng đường đời của mình là "sứ mệnh". Phải làm- chứ không phải là  muốn làm. Đã xác định là mission rồi thì dù có impossible đi chăng nữa vẫn phải chiến tới hơi thở cuối cùng thôi. Tinh thần chiến binh là vậy.


"Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp/Một mái nhà gianh rủ bóng xuống tâm hồn" cũng là một hình ảnh đẹp đấy chứ. Và nó tương đối dễ đạt được với đa số.


Vãn sinh hành lạc chốn giang hồ, biết nhiều vị thời niên thiếu anh hùng, tiếng tăm lừng lẫy. Thành đạt một chút là vui thú điền viên, rửa tay gác kiếm. Đó là không biết  giữ lửa vậy.


Nếu có giấc mơ, hãy xông vào mần nó thành sự thật. Mần cho kỳ xong mới thôi. Tuổi trẻ, sức lực & trí tuệ đều có giới hạn của nó. Không quyết liệt e hỏng hết các giấc  mơ.


Làm đi.


Làm đi thôi. """
--------------------------------------------------------
Mỗi một người có một ước mơ cho mình. Có ước mơ như có 1 cái đích, để mà mình ngắm vào đó mà bước đi. Để những khi mỏi chân chùm gối, để những lúc sóng gió  trong cuộc đời, ngước mặt lên ta vẫn còn thấy một tia sáng soi đường, để mà bước tiếp, để lại được cháy hết mình cho thỏa cái chí làm người. Đối với mình, sống trên  đời mà cái mình muốn, bao người khác đã làm được, mà mình không làm được, thì sống làm cái đếch gì.

Có ước mơ đã khó, tìm ra con đường đi thích hợp để đạt ước mơ còn khó hơn, nhưng mà khó nhất là biết giữ lửa để luôn hừng hực cháy bỏng với ước mơ. Anh chàng ở  bài viết trên được nhận xét là 1 nhân tài, nhưng lại bị mất lửa sau mười năm mơ ước. Ôi, 10 năm! Quả là kiên cường. Vậy mà lại bỏ, tiếc! Anh ta đã sai lầm ở đâu???

Nói dai nói dài, nói tóm lại tôi và bạn phải làm gì?

B1: Có 1 ước mơ rõ ràng (khó lắm, chứ không phải dễ đâu nhá)
- Đặt mục tiêu làm người là PHẢI biến cái ước mơ đó thành sự thật
B2: Lên kế hoạch, tìm ra một con đường rõ ràng để đạt được cái mục tiêu bên trên.
- Nếu không tìm ra được con đường đó, thì vác mặt đi hỏi, xin ý kiến các bậc đàn anh đàn chị xem mình nên làm như thế nào. Khôn ngoan thì dù đã nghĩ ra kế hoạch  rồi, cũng nên đi xin ý kiến xem cái kế hoạch của mình có được hay chưa (kẻo lại bị như anh chàng trên kia)
- Nếu vẫn tìm được con đường đó, thì quay lại bước 1 ^ ^
B3: Lao vào làm việc thôi, chăm chỉ vào nhé. Đếch có thằng nào thông minh, hay thuận lợi, mà thành công nếu không nhờ chăm chỉ đâu.
- Và nhớ phải quyết liệt vào nhé. Quyết liệt nó như con dao, nó dí vào sau đít, bắt mình cắm đầu lao nhanh hơn về phía trước, chứ mà cứ ì ạch, lê lếch thì chẳng bao giờ  tới đích đâu.
- Quote lại câu của anh kia: "Nếu có giấc mơ, hãy xông vào mần nó thành sự thật. Mần cho kỳ xong mới thôi. Tuổi trẻ, sức lực & trí tuệ đều có giới hạn của nó. Không  quyết liệt e hỏng hết các giấc mơ"
B4:Nhớ giữ lửa cho ước mơ. giữ lửa nhé, giữ lửa, giữ lửa, ...., giữ lưưưưưưưưưưưưưư...ưưưưửaaaaaaaaaa...aaaaaaaaaa cho giấc mơ!

-------------------------------------------------------
Viết lăng nhăng dzậy thôi, chứ làm dô mới thấy khó, nhưng mà viết ra thấy mình hăng lên hẳn, hăng lên mình viết tiếp về cái giấc mơ của mình.

Thời gian dài mình mơ: Sẽ kiếm thiệt nhiều tiền từ công việc yêu thích để ... làm từ thiện. -> Đó là ước mơ từ thời phổ thông. Nó giúp mình bây giờ, không là một thầy  giáo Toán, ngày ngày đi gõ đầu tụi nhóc phổ thông. Mà bây giờ, ngày ngày, ngồi lì trong phòng ôm cái máy tính từ sáng tới tối (công việc yêu thích mà). Lâu lâu, mình nó ra mà tự hào (hão), gần đây mới phát hiện, nó lơ mơ quá, chẳng rõ ràng gì hết, mình cũng chẳng biết phấn đấu sao cả. Nên chỉ tới được B1, chẳng  được cái 2 và 3. Hết! chẳng biết phấn đấu gì tiếp. Nó không những khiến mình cố gắng lên, mà như cái gì đó trì kéo mình lại.

Rùi sau đó biết đến câu nói này: "Tất cả có thể bắt đầu từ một giấc mơ, giấc mơ không đi chậm hơn phần còn lại của thế giới" của thầy Ngô Quang Hưng -> câu này rất  hay à nha, lâu nay mình toàn "ngủ trong giường chiếu hẹp" với cái "giấc mơ con". Thế giới của 1 con ếch ngồi trong đáy giếng chính là cái miệng giếng! Mình phải thoát  khỏi cái giếng này, nếu theo con đường học thuật, mình phải cố gắng phấn đấu với cái bọn châu Âu, châu Mỹ.

Và hiện giờ, xác định ước mơ trong 2 năm tới là: "Mình PHẢI đi du học Mỹ." Một ước mơ cực kỳ rõ ràng. Hoàn toàn có thể xảy ra. Mình phải vươn khỏi cái giếng con,  phải ra cho biết thế giới ngoài kia, để mà học hỏi, mình PHẢI đi!
Xác định ngay mình phải làm gì. Phải có kiến thức nền IT thật tốt. Phải sử dụng tiếng Anh thật tốt. Phải thi TOEFL, GRE, GRE Comp.... Tuy vậy, vẫn phải đi hỏi ý kiến,  phải xin kinh nghiệm của các anh chị đi trước.
Khi xác định lại ước mơ của mình, bỗng nhiên con đường trong năm năm tới rõ ràng hơn bao giờ hết. Mình có động lực phấn đấu. Có một tia sáng luôn chiếu rọi trong  đầu. PHẢI cố gắng. PHẢI luôn quyết liệt biến ước mơ thành sự thật.

23/6/09

Jun 23, 2009 - Vài điều định hướng cho bản thân

Vài điều định hướng về cái được mất trong học tập, công việc và cuộc sống:
+ Đọc entry “Học KHMT nên đọc sách gì” của thầy NQH, cảm thấy choáng váng vì những gì mình phải đọc nếu muốn học tập tốt môn này.

Chợt tự hỏi, liệu mình có muốn học mớ sách vở này không, học xong rùi để làm cái gì, nhất là khó khăn trùng trùng khi mình đã chọn tự học là chính (nghĩa là chắc chắn sẽ có những lúc cảm thấy rất chán, và nản) học song rùi để làm gì?
có giúp gì sau này hay không, bi h mình vẫn đi làm được mà?

Nói thật, mình luôn băn khoăn chọn lựa giữa làm nghiên cứu bên công nghệ và làm kinh tế (sau khi học 4 năm Sư phạm Toán). Đã hỏi vài người, cũng định viết mail hỏi vài anh chị nữa, nhưng rùi nghĩ mình phải tự tìm lấy câu trả lời. Bản thân mình muốn sáng tạo (ặc ặc) hay làm nên một cái gì đó ghê gớm, rùi kiếm tiền từ nó. Nhưng nó lại khó, làm nghiên cứu mất nhiều sức lực, thời gian (tuổi trẻ) mà chẳng biết mình có làm được không? Trong khi bi h làm luôn kinh tế (chẳng hạn như mí cái chứng khoáng hay cái gì đó thì sẽ kiếm được khối tiền, thực hiện được ước mơ, nếu thế thì chắc là tốt hơn việc ngồi lại 1 chỗ, mất vài năm trời để học xong cái đống sách về KHMT (mà mình biết là mình (thực chất) chẳng có rất rất ít kiến thức cơ bản gì về nó, lợi thế cạnh tranh về kiến thức coi như bằng 0!) Oái oái làm sao đây.

Sẵn đây tìm được câu trả lời, viết ra để mình sau này nếu có như mà gặp lại tình cảnh này thì đọc lại để lên tinh thần :)


Trước hết, nhận xét rằng mọi người đều có nhu cầu muốn được nổi tiếng (làm được cái gì đó ghê gớm) và giàu có (hiển nhiên) thế nhưng lúc nào cũng có ý tưởng muốn “ngồi mát ăn bát vàng” hehe. Đó là sai lầm nghiêm trọng. Con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng. Những suy nghĩ của mình đích thực là mình suy nghĩ của kẻ lười biếng. Đó cũng là lý do mà hiện tại mình vẫn ngồi ở đây, để mà tưởng (rồi tự sướng), ở đời đếch có cái gì tự đến cả, muốn thì phải đi tìm, cuộc sống rất công bằng, anh ngồi mát thì anh chấp nhận bình thường, anh muốn vươn lên, thì anh phải biết hy sinh, phải biết gian khổ. Rất đồng tình với anh thaidn về việc: để thành công không chỉ cần đền IQ, EQ, mà còn một điều kiện cực kì thiết yếu nữa đó chính là AQ (tạm dịch là chỉ số vượt khó) thể hiện ở tinh thần chịu khó, nổ lực cố gắng vươn lên và mức độ độc lập của bản thân. Đấy chính là cái mình còn rất yếu (vì hay bị bệnh tưởng! :)

Mình chỉ có tí đam mê về công nghệ. Nhưng đó là tí đam mê duy nhất mà mình có, nên mình sẽ chọn nó (chắc sẽ yêu nó). Chẳng thể nào thành công ở một việc mà mình chẳng có tí đam mê nào. Giàu có chỉ là mục đích, làm kinh doanh chưa phải là đam mê của mình. Vả lại làm việc bên công nghệ, so với bắt đầu bên kinh tế mình vẫn có lợi thế cạnh tranh hơn :)

Tới đây thì tạm thời mình đã hiểu rằng muốn được việc thì mình phải cố gắng học xong đống sách đó. Có thể mất đến vài năm (sẽ cố gắng trong hai năm). Có thể sẽ trải qua nhiều nhiều những giai đoạn stress hay rất nản. Nhưng đó là con đường tất yếu phải đi. Mình tin rằng đống sách đó sẽ là nền tảng và sẽ rất có ích nếu sau này mình muốn nghiên cứu sâu hơn khi học Master hay PhD.
Xác định được mục tiêu rùi, việc còn lại phải là phương pháp thực hiện. Đây cũng là yếu tố quyết định tới thành quả, mình tin vậy, chẳng có thể làm việc gì tốt nếu như chẳng có phương pháp phù hợp. Và cả nếu không muốn phí hoài tuổi trẻ nữa. Sẽ nghĩ thêm nhiều về điều này, để mà chọn cho mình một phương pháp học phù hợp nhất.

Nói về cái mục tiêu ở trên, thật ra mới chỉ là raw target – mục tiêu thô thôi, cái mình cần là tìm được cái “thị trường ngách” để mà đầu tư tuổi trẻ và sức lực vào đó để mà nghiên cứu. Mình sẽ tìm được nó trong quá trình cày đống sách kia.

Đấy, giải tỏa được nhiều điều khiến mình trăn trở. Ngẫm lại, thấy mình thua kém bạn bè quá, ai ai cũng tìm được hướng đi cho mình, bon bon trên đường xa rùi, mình bi h mới ngộ ra 1 tí. Hết biết cho thằng này :) Nhưng tin rằng không có gì là quá muộn.

Bi h quan trọng nhất là tiếp tục improve cái English của mình lên tí nữa. Và kiếm một công việc để làm nuôi cái thân này và cái đam mê của nó nữa. Cố lên!

Ai đó cho thằng bé vài lời góp ý :)

17/6/09

Entry Jun 17 - Sức khỏe chuẩn IZÔ

Hic hic, hôm nay mình bị người ta test hàng. Bị test đủ mọi công đoạn, bộ phận, hết bị lột áo đến lột quần, rùi bị đè, rùi thì là còn chọt chọt khắp nơi nữa. Hic hic, đã thế còn bị kiểm tra khả năng nhẫn nhịn chịu đựng nữa chứ, ròng rã suốt 8 tiếng đồng hồ, quần mình rã rời như tương, cuối cùng người ta phán một câu, đại loại cứ như là: Sức khỏe đạt chuẩn ISO, bình thường chả bị vấn đề gì cả. Hé hé, thiệt không uổng công mình bỏ thời gian + chịu đựng.
Chả là bữa nay mình đi khám sức khỏe tổng quát ở Medic Hòa hảo í mà.

9/4/09

Một người thầy đáng khâm phục



Viết về một người thầy không quen biết, nhưng thật gần gũi đáng kính.

Hôm nay, hì hục chắp nối lại tiến trình học tiếng Anh của mình.
Vẫn thói quen cũ, lên nét tìm tài liệu. Lan man thế nào mà lại vào trang của BKITCLUB, và đọc được 1 bài viết hay, phải nói là rất bổ ích và giá trị :), về chủ đề Làm sao “Nghe” được tiếng Anh của thầy Duy Nhiên. Sẵn đây share lun cho các bạn (*), hy vọng sẽ giúp ích được cho vốn tiếng Anh của các bạn.

Sẽ không có gì nếu tôi dừng lại, và áp dụng những điều lý thú trên vào việc học tiếng Anh. Bởi vì càng đọc càng thấy sáng, càng thấy phục tác giả, nên tôi quyết định lục tìm những bài viết khác của tác giả trên diễn đàn ETF (english time forum).
Dừng lại ở topic Nhạc cổ điển (**), thầy mang đến cho tôi một bất ngờ thú vị khác về nhạc cổ điển. Nói về dòng nhạc này trước đây tôi cũng nghe nhiều những bản nhạc của Secret Garden (cổ điển mang nét hiện đại), còn nhạc cổ điển thật sự (Baroque) thì tôi chỉ mới nghe vài ngày. Chỉ là kẻ ngoại đạo, chẳng biết mô tê gì, chỉ là cố làm theo lời xúi của Adam Khoo (tác giả Tôi tài giỏi, bạn cũng thế). Vậy mà đến với topic của thầy, tôi được biết nhiều nhiều hơn về dòng nhạc này, về những bậc thiên tài âm nhạc như Bach, Beethoven, Mozart…, những giai thoại về họ và cả cách cảm thụ âm nhạc nữa.

Còn điều gì thú vị hơn khi vừa thưởng thức thứ âm nhạc đỉnh cao này, vừa tìm hiểu cuộc đời của những bản nhạc ấy :) Member tứ phương cảm ơn thầy rối rít. Tôi cũng thầm cảm ơn thầy nhiều.


Tuy nhiên những điều ấy không phải là lý do tôi viết về người thầy này, bởi có lẽ ai cũng sẽ xúc động khi đọc những comment cuối của topic:


Có lẽ để những ai quan tâm sẽ đọc những dòng ấy trên diễn đàn, còn tôi sẽ thêm 1 bài học về nhân cách, về giá trị của bản thân mỗi người trong xã hội.

(*) Hình ảnh: Bìa newletter tôi tìm được sau khi viết entry

(**) Link bài viết: Làm sao ‘nghe’ được tiếng Anh

Trên bkitclub: http://bkitclub.net/forum/showthread.php?t=17038
Bài gốc (part1): http://englishtime.us/forum/default.aspx?g=posts&t=3992

(***) Link topic nhạc cổ điển

ttp://englishtime.us/forum/default.aspx?g=posts&t=4091

PS: Những điều tôi biết về thầy thật nông cạn, nhưng những điều thầy để lại cho cộng đồng thật sâu sắc.

Đây là 1 phần newletter của mà các thành viên ETF dành cho thầy - tôi tìm được sau khi viết entry này và 1 bài viết về thầy:

http://www.englishtime.us/forum/default.aspx?g=posts&t=3927





Link của NEWLETTER: http://www.englishtime.us/forum/default.aspx?g=posts&t=5528

Có những nhân cách sáng mãi trong lòng những người xung quanh.
Thầy Duy Nhiên cũng vậy

2/4/09

[YNCS]#1 Vì sao tôi lại đi tìm Ý nghĩa cuộc sống?



Bởi, ai trong cuộc đời, dù trẻ hay già, cũng từng có lần băn khoăn rằng Tôi là ai? Tôi sống vì ai, vì điều gì? Ý nghĩa mình sống trên đời là gì?
Tôi cũng vậy, không phải ngẫu nhiên mà ngày hôm nay, đến cái tuổi thứ 22, tôi lại ngồi lại tìm cho mình thấu đáo xem: cái ý nghĩa cuộc đời mình là gì?
Bởi vì đó là định mệnh cuộc sống: định mệnh khiến tôi phải hỏi, phải biết được; là hành trình từ rất lâu rùi trong chính tôi.

1. Thời trẻ, rất thích xem phim: Paven – Thép đã tôi thế đấy? Bởi nó thấy sao mà khâm phục quá, cái ý chí, lý tưởng của anh ấy. Nó tìm đọc đi nhiều lần cuốn tiểu thuyết. Ám thị mãi câu nói của anh Paven: Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: Tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người”. Lý tưởng sống vì mọi người…

Lúc đó, đối với nó, Paven là thần tượng!

2. Lớn lên 1 tí, những năm học lớp 11, bân quơ nó thường tự hỏi: Tôi là ai? Tôi sinh ra để làm gì? Nó biết về Bill Gates, tìm đọc sách về ông. Khâm phục cách mà ông dùng tiền: Cống hiến tất cả tài sản cho người nghèo, cho nhân loại. Bill Gates là thần tượng thứ 2 của nó. Nó ao ước cũng được như ông.


3. Ước mơ? Lên năm 2 đại học, nó hỏi mình: Ai trong đời mà chẳng có ước mơ? ước mơ trong đời của mình là gì? Nhớ lại 1 tí, nó nghĩ: Ước mơ của nó sẽ là: Kiếm thật nhiều tiền và rồi sẽ sử dụng nó để cho người nghèo.

Bởi Bill? Không! Paven & Bill? Không! Bởi, Paven, Bill và Thầy-Cuộc-sống. Nó may mắn hơn nhiều người, nó bít phải cố gắng…

4. Tôi, giáo sinh trong kỳ thực tập, thầy hướng dẫn của tôi vui tính, hiểu biết, và rất giỏi Logic Toán, đôi lúc tranh luận cùng thầy khiến tôi hứng thú tìm hiểu Toán Triết. Lúc đó tôi mới ngỡ ngàng nhận ra một chân trời kiến thức mới. Cùng với cái thôi thúc mún đi tìm ra cái tận cùng của vấn đề.
Lúc đó, nhờ đọc “Bí mật cảm xúc” của Nguyễn Nam Trung (http://bimatcamxuc.net) với những suy nghĩ mới mẻ, những cách giải thích tuyệt vời về ý nghĩa của những hoạt động trong cuộc sống; tôi lại lần nữa bị thôi thúc đi tìm đến tận cùng cái ý nghĩa cuộc sống này
………………………………….

Những sự kiện trong cuộc đời, đó là những định mệnh. Và có một định mệnh chung cho tất cả mọi người.
Giờ đây, đứng trước một bước ngoặc mới trong cuộc đời: tự lập, đi làm… tôi lại phải dừng lại 1 tí - để ĐỊNH HƯỚNG! Và để vạch những bước đi đúng hướng, tôi phải biết Ý NGHĨA CUỘC SỐNG này là gì?

Bạn có biết không? Giúp tôi đi. Hãy chia sẻ với tôi nhé?


30/3/09

Entry for March 30, 2009

Chuyển tới nhà mới mí hôm nay rùi, xa net, xa Lê Thị Riêng, xa quán cơm quen thuộc...
wa nhà mới có nhiều cái không được như cũ, như mà lại ở yên tĩnh hơn, thoáng hơn... nói chung trong lòng cảm thấy thoải mái hơn : )
Hum nay có nhìu chiện dzui.
Sáng nay, nhà mình mới được bắt nét trở lại, zui mừng wá xá...
Chiều nay, sấm đùng đùng, lâu rùi mới mưa, chẳng lẽ chuyện mình bắt nét lại... kinh động đến trời đất dữ dzậy sao ???
Mưa mát, lất phất nắng, thằng bé cùng phòng kêu ra xem cầu vồng, wow, olala.... nhưng còn mờ wá! Chờ!
Lát nữa nắng to, lại chạy ra xem oh yeah, to tuyệt vời, lâu lắm rùi
Hihi lấy cái điện thoại cùi bắp của mình ra làm vài tấm nè:

Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire

Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Sẵn máy làm cái album lun, hihi

Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Và thằng em...
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire
Và góc học tập mới :)
Unlimited Free Image and File Hosting at MediaFire .......................

6/3/09

March 06, 2009 - This is the center of ROCK STORM 2009



hihi lỡ del rùi :)

tình hình là mình đã tìm lại được 1 cảm giác rất cool, rất cuồng nhiệt từ ROCKSTORM 2008 tại ROCKSTORM2009 - TRỞ LẠI


25/2/09

athanhcong & những ngày thực tập...

Mới đó mà đã gần qua một tháng thực tập rùi, hôm nay mới có cơ hội ngồi viết vài dòng suy nghĩ về chuyến thực tập này.
Điều đầu tiên mình muốn nói chính là câu nói mà mình học trong khoảng thời gian này:
"Nói về cuộc đời, thành hay bại đều tại tâm"
Nghiệm lại trong đợt thực tập này, mình càng thấy phù hợp cho bản thân.

Đến bây giờ, cảm giác của mình về đợt thực tập trước hết vẫn là mệt mỏi, nhưng... cũng nhiều điều thú vị.
Đợt thực tập hút của mình wá nhiều thời gian, cảm giác càng khó khăn hơn trước áp lực thời gian. Có những hôm thức dậy rùi rời nhà từ 5h30. Nhịn ăn sáng. Tối đến 10h mới được về nhà. Lái xe máy mà mắt cứ... lim dim!
Rùi còn soạn giáo án... ôi ôi, chẳng kịp thời gian!

Ôi thôi, mình mệt nhiều, nhưng điều mình muốn nói là về những đứa học trò của mình về suy nghĩ của mình trong đợt thực tập này.

Mình chủ nhiệm và giảng dạy chỉ 1 lớp 10A8, những đứa học trò tinh nghịch, thật sự! Dễ hòa đồng, vui vẻ. Cộng với thầy hướng dẫn giảng dạy nhiệt tình vui tính, đã giúp cho mình có một sự khởi đầu dễ chịu, dần dần đã thay đổi suy nghĩ và nỗ lực của mình cho đợt thực tập.

Mình từng nghĩ, không chú trọng đến đợt thực tập này. Vì mình mún dành thời gian nhìu nhìu hơn cho con đường mình chọn trong tương lai gần- IT.

Nhưng mà rồi vào trong môi trường, trước đám học trò, mình lại mún có một điều gì đó, kỉ niệm cho những năm tháng bên môi trường sư phạm, mún lần đầu được học trò wí mến!
Và mình đã cố gắng nỗ lực hơn, dành thời gian nhiều hơn cho lũ trẻ...

"Nói về cuộc đời, thành hay bại đều tại tâm"

Mình đã nghĩ về câu nói ấy rất nhiều lần, nhiều lần. Trước đám trẻ 10A8, cũng như với những đứa học trò dạy thêm khác, điều mình mún truyền dạy cho chúng, chính là cách sống, cách học nhiệt tình, có phương pháp. Vượt lên trên kiến thức, thâm tâm mình mún truyền dạy cho chúng những kinh nghiệm, vấp ngã, suy nghĩ của mình về cuộc sống. Mình mún chúng sẽ cố gắng và đều sẽ thành công.

Dẫu mọi chuyện điều xuất phát từ tấm lòng. Nhưng đâu đó, vẫn còn những khó khăn, trăn trở không thực hiện được...

23/11/08

Entry for November 23, 2008 - OLP 08



Hi hi hi,
Đã 10 h 10 rùi, ngày hôm nay của mình ko được như ý lắm, nhưng tại vì hn là một phần trong đời mình, một phần quan trọng trong năm cuối đại học, nên mình phải viết lại để lưu giữ lại chứ :)
---
Vừa về sau khi xong buổi lễ tổng kết và trao giải Olympic Tin học Sinh viên 2008 - ko như ý lắm vì cũng chẳng có giải gì đặc biệt cho cá nhân.
Đi thi năm nay hy vọng có giải để mà sau này xin việc ngành IT cho nó dễ, nhất là đối với 1 sinh viên khoa Toán như mình. Nghĩ thế nên cũng cố gắng chuẩn bị cho tốt, học được thêm được nhiều thuật toán mới. Từ những lần tham gia giải đề trên UVA Judge, những lần giải bài mãi mà chỉ nhận WRONG ANS, hỏi han bè bạn trên diễn đàn, rùi đến lúc được ACCEPTED, mừng hú vía. :D
Đến giờ thi cá nhân, nhận xét lúc đầu là đề năm nay cũng dễ, đọc vào là biết thuật giải, chỉ cần cài đặt cho tốt. Tuy nhiên mình lại phạm phải 1 sai lầm, chẳng bít diễn đạt như thế nào, vì qua rùi, nhưng mà chẳng hiểu áp dụng chiến thuật đọc đề nhanh làm sao?? mà mình lại đọc ko kỹ đề. Dẫn đến sai hẳn 1 bài quan trọng. Lúc đó có 1 đáp án mẫu của đề, tự tin thế nào mà mình lại đinh ninh cho rằng... đề sai!
Nhận lấy kết quả đau thương!
---
Cố gắng trong khối Phần mềm nguồn mở cũng không mang lại kết quả, bởi mình không đặt nặng khối thi này, tất cả thời gian dành cho học thuật toán. Nên dẫu đội mình (Khánh, Hiếu, mình) làm bài tập trung và tốt hơn năm ngoái, nhưng vẫn không thể vượt qua các đội gà chọi chính hiệu khác.
----
Cú chót là thi đồng đội ACM/ICPC khu vực châu Á, dồn hết sức thi, 5 tiếng, cuối cùng đội mình đạt giải 3, cũng hay, coi như có cái cần về. :D
-------------------------------------------
Thi xong ngồi lại, rút kinh nghiệm đau thương :) Từ nay phải lập 1 danh sách những sai lầm có thể mắc phải khi thi. Để trong những cuộc thi quan trọng ko mắc phải những sai lầm ngớ ngẫn vừa qua.
Vả lại tiếp xúc với các bạn cùng lứa khác, thấy mình còn yếu thế quá. Phải cố gắng học thuật toán và code nhiều vào, để xây dựng cho mình một nền tảng lập trình tốt hơn. Dẫu sao mình vẫn còn 1 tương lai mà, nhưng sẽ phải chuẩn bị tốt hơn.
Cuối cùng, khép lại 1 giai đoạn đáng nhớ, bắt đầu một giai đoạn mới của mình.
Hura, cố lên!

PS: Quên nói về tình cảm tốt lành của những anh em Olympic vui vẻ, hài hước của mình.
Và những hình ảnh khó quên.



ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3



ngay thu 3ngay thu 3

lanh thuong

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3

ngay thu 3