31/12/09

Ngày cuối cùng của năm 2009

Ngày cuối cùng của năm 2009, hôm nay được nghỉ nữa, hehe thích quá. Ngồi xuống, lướt qua một tí về năm 2009 vừa qua của mình.

Bốn mùa trong năm 2009:
- Mùa xuân là mùa thực tập sư phạm, thấy mình trẻ hơn cùng những đứa học trò nhí nhảnh.
- Mùa hạ là mùa chỉ dành cho tiếng Anh, trong 2 tháng rưỡi sáng Anh trưa Anh tối Anh, nằm ngủ cũng tiếng Anh
- Mùa thu, mùa làm... biếng, nằm nhà học coding. Có lẽ những cảm xúc thật nhất lúc đó được viết trong note này trên DeltaViet
- Mùa đông, đi làm thực sự, lúc mà mình phát hiện ra mình còn thật nhiều thứ để học.

Bài học nhận được trong năm:
1. Học được KISS: hổng phải là... hôn đâu :) mà là Keep It Simple and Stupid (hay là Keep It Short and Simple). Cố gắng khiến cho công việc, cuộc sống của mình càng đơn giản càng tốt. (Một bài học thú vị, trong buổi liên hoan cuối đợt thực tập, mình làm MC dẫn chương trình, lúc đó cố gắng nghĩ ra những câu "hoa văn" để nói cho hay, ai dè lúc lên dẫn run quá, quên hết, nói cà lắp, xí mặt lun! Nếu như giữ cho những câu nói đầu thật đơn giản, rồi từ từ lấy tự tin nói tiếp thì ổn rùi. hihi). Nguyên tắc này ứng dụng nhiều trong công việc của mình, phải nghĩ về nó nhiều hơn.

2. Phải biết chính xác những gì mình đang làm, những gì mình nói. Luôn chắc chắn những gì mình học được là đúng. Luôn đọc, học với con mắt nghiêm khắc, luôn tự hỏi, những điều mình đang đọc có thực sự đúng không. Theo mình, những điều trên chính là con đường dần giúp trở thành chuyên gia trong lĩnh vực yêu thích.


3. Cần sống nhiều cảm xúc hơn...
...

Định viết nữa, nhưng giờ phải lấy xe dạo quận I 1 vòng đã. Ở đây hơn 4 năm, rùi mà chưa thử cảm giác này.

Happy new year to all! (by ASCII Art :)

27/12/09

Sự riêng tư trên facebook

Kết nối friend trên facebook ngày càng mang tính mở hơn và cũng mang tính một chiều hơn giống như follow trên twitter.
Đầu tiên là thay đổi privacy policy - chính sách bảo vệ riêng tư. Oái ăm thay chính sách bảo vệ riêng tư này lại lấy khẩu hiệu "Public as default". Điều này chẳng có gì là xấu, vì fb là nơi giao lưu chia sẻ mà. Nhưng bạn cần hiểu rõ rằng, tất cả mọi người trên internet đều có thể xem status, wall post, photo... của bạn mà ko cần có sự cho phép. Quan hệ ở đây trở nên 1 chiều, chứ ko còn là 2 chiều như friend!

Một điều thứ hai, hôm nay mình mới phát hiện ra là khi bạn send friend request cho ai đó, nếu người đó để chế độ riêng tư là mặc định, thì bạn có thể theo dõi những cập nhật của người đó trên feed của bạn, bất kể người đó có accept friend hay chưa. Kết nối friend bây giờ hoàn toàn 1 chiều giống như follow trên twitter.

Cho đi nhiều hơn, bạn cũng sẽ nhận lại nhiều hơn. Cởi mở hơn, bạn cũng sẽ thân thiện hơn. Nhưng nếu cảm thấy không thích đối với "chính sách mở cửa riêng tư" này của facebook, hãy dành thời gian đọc lại Privacy Setting của facebook, hay tham khảo vài hướng dẫn để điều chỉnh lại theo ý muốn nhé.

18/12/09

Việt Nam ơi

Hôm qua xem bùn, hôm nay cầm báo đọc càng bùn hơn, hic hic, đến giờ vẫn còn gào: Ôi Việt Nam ơ ơ ơi!

Viết lại vài dòng suy nghĩ về trong đợi bóng đá này...

Đội nhà, VN thua vì các cầu thủ có một niềm tin mãnh liệt rằng họ sẽ thắng. Vì muốn thắng, phải thắng (hiếu thắng) họ tràn lên tấn công -> chẳng còn mấy ai ở dưới hậu vệ. Mỗi lần bóng lên đến chân thằng tiền đạo lót ổ gà sẵn của MY, cộng thêm 2 đứa băng lên theo là thót tim. Hậu vệ không cản nổi thì thủ môn phải lao ra đỡ đòn. Hic, nhìn Tấn Trường mỗi lần nằm xuống rồi gượng lên mà xót!
Ở dưới là thế, ở trên chẳng làm ăn được nhiều, dần dà dẫn đến sự thiếu chính xác, linh hoạt. Mí ông chuyên gia bảo đó là căng cứng tinh thần... Lúc xem mình chỉ lo, tấn công hoài mà không vô thì dễ bị vô, thế nhưng lại gạt đi, bảo, chắc là sắp vô rồi.

Malai thắng vì họ bắt bài được VN, họ biết VN khao khát tấn công, nên chủ động phòng ngự. Chiến lượt đó hiệu quả ntn ai cũng hiểu. Dù chủ động lùi về phòng ngự, nhưng họ vẫn cắm 1 thằng tiền đạo phía trên + luôn có ít nhất 2 thằng tuyến 2 chạy lên. Hiệu quả cũng đã thấy.

Cổ động viên buồn, hết giờ chẳng muốn về. Chưa từng có điều gì ngoài bóng đá khiến người ta có thể đồng lòng, cùng hòa nhịp đến vậy. Dân tộc VN không kém cỏi, không ích kỉ manh mún, chỉ cần tìm đúng chất keo kết dính, thôi thúc mọi người đứng lên thành 1 khối. Mạnh mẽ khủng khiếp!
--------------------------
Dù gì thì cũng đã bại, VN đá hay, bậc tường, phản công tốt, thể lực cũng đảm bảo, vậy mà vẫn thua. Rút ra được gì?
- Khi hưng phấn đến, nó khiến người ta làm việc tốt hơn, nhưng nếu đã sớm mãn nguyện thì làm sao phấn đấu tiếp. Vậy khi đang hưng phấn làm sao đủ tỉnh táo để biết mình đang đi đến đâu, cần phải làm gì?
- Dù hiện tại của bạn có tuyệt vời, ổn định đến đâu, nhưng nếu bạn không cố gắng phấn đấu tiếp, tai họa hay thất bại vẫn sẽ đến với bạn ngay ngày mai.
- Khi đang chuẩn bị cho một cuộc thi, tự tin là tốt, là đúng, nhưng có nên chắc chắn mình sẽ chiến thắng hơn 80% không?
- Càng hy vọng + tự tin bao nhiêu, thất bại, nếu đến, càng nặng nề, suy sụp bấy nhiêu ;(
----------
Dẫu sao các cầu thủ cũng đã thi đấu hết sức mình, đội VN ngày càng đá tốt, trong tuyển có đến 11 cầu thủ có thể tham dự hai kì SEAGAME nữa. Hy vọng vàng sẽ vẫn còn giữ mãi, hẹn 2 năm tới lại bùng lên, Việt Nam lại sẽ là một khối. Mạnh mẽ khủng khiếp!