Vài điều định hướng về cái được mất trong học tập, công việc và cuộc sống:
+ Đọc entry “Học KHMT nên đọc sách gì” của thầy NQH, cảm thấy choáng váng vì những gì mình phải đọc nếu muốn học tập tốt môn này.
Chợt tự hỏi, liệu mình có muốn học mớ sách vở này không, học xong rùi để làm cái gì, nhất là khó khăn trùng trùng khi mình đã chọn tự học là chính (nghĩa là chắc chắn sẽ có những lúc cảm thấy rất chán, và nản) học song rùi để làm gì? có giúp gì sau này hay không, bi h mình vẫn đi làm được mà?
Nói thật, mình luôn băn khoăn chọn lựa giữa làm nghiên cứu bên công nghệ và làm kinh tế (sau khi học 4 năm Sư phạm Toán). Đã hỏi vài người, cũng định viết mail hỏi vài anh chị nữa, nhưng rùi nghĩ mình phải tự tìm lấy câu trả lời. Bản thân mình muốn sáng tạo (ặc ặc) hay làm nên một cái gì đó ghê gớm, rùi kiếm tiền từ nó. Nhưng nó lại khó, làm nghiên cứu mất nhiều sức lực, thời gian (tuổi trẻ) mà chẳng biết mình có làm được không? Trong khi bi h làm luôn kinh tế (chẳng hạn như mí cái chứng khoáng hay cái gì đó thì sẽ kiếm được khối tiền, thực hiện được ước mơ, nếu thế thì chắc là tốt hơn việc ngồi lại 1 chỗ, mất vài năm trời để học xong cái đống sách về KHMT (mà mình biết là mình (thực chất) chẳng có rất rất ít kiến thức cơ bản gì về nó, lợi thế cạnh tranh về kiến thức coi như bằng 0!) Oái oái làm sao đây.
Sẵn đây tìm được câu trả lời, viết ra để mình sau này nếu có như mà gặp lại tình cảnh này thì đọc lại để lên tinh thần :)
Trước hết, nhận xét rằng mọi người đều có nhu cầu muốn được nổi tiếng (làm được cái gì đó ghê gớm) và giàu có (hiển nhiên) thế nhưng lúc nào cũng có ý tưởng muốn “ngồi mát ăn bát vàng” hehe. Đó là sai lầm nghiêm trọng. Con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng. Những suy nghĩ của mình đích thực là mình suy nghĩ của kẻ lười biếng. Đó cũng là lý do mà hiện tại mình vẫn ngồi ở đây, để mà tưởng (rồi tự sướng), ở đời đếch có cái gì tự đến cả, muốn thì phải đi tìm, cuộc sống rất công bằng, anh ngồi mát thì anh chấp nhận bình thường, anh muốn vươn lên, thì anh phải biết hy sinh, phải biết gian khổ. Rất đồng tình với anh thaidn về việc: để thành công không chỉ cần đền IQ, EQ, mà còn một điều kiện cực kì thiết yếu nữa đó chính là AQ (tạm dịch là chỉ số vượt khó) thể hiện ở tinh thần chịu khó, nổ lực cố gắng vươn lên và mức độ độc lập của bản thân. Đấy chính là cái mình còn rất yếu (vì hay bị bệnh tưởng! :)
Mình chỉ có tí đam mê về công nghệ. Nhưng đó là tí đam mê duy nhất mà mình có, nên mình sẽ chọn nó (chắc sẽ yêu nó). Chẳng thể nào thành công ở một việc mà mình chẳng có tí đam mê nào. Giàu có chỉ là mục đích, làm kinh doanh chưa phải là đam mê của mình. Vả lại làm việc bên công nghệ, so với bắt đầu bên kinh tế mình vẫn có lợi thế cạnh tranh hơn :)
Tới đây thì tạm thời mình đã hiểu rằng muốn được việc thì mình phải cố gắng học xong đống sách đó. Có thể mất đến vài năm (sẽ cố gắng trong hai năm). Có thể sẽ trải qua nhiều nhiều những giai đoạn stress hay rất nản. Nhưng đó là con đường tất yếu phải đi. Mình tin rằng đống sách đó sẽ là nền tảng và sẽ rất có ích nếu sau này mình muốn nghiên cứu sâu hơn khi học Master hay PhD.
Xác định được mục tiêu rùi, việc còn lại phải là phương pháp thực hiện. Đây cũng là yếu tố quyết định tới thành quả, mình tin vậy, chẳng có thể làm việc gì tốt nếu như chẳng có phương pháp phù hợp. Và cả nếu không muốn phí hoài tuổi trẻ nữa. Sẽ nghĩ thêm nhiều về điều này, để mà chọn cho mình một phương pháp học phù hợp nhất.
Nói về cái mục tiêu ở trên, thật ra mới chỉ là raw target – mục tiêu thô thôi, cái mình cần là tìm được cái “thị trường ngách” để mà đầu tư tuổi trẻ và sức lực vào đó để mà nghiên cứu. Mình sẽ tìm được nó trong quá trình cày đống sách kia.
Đấy, giải tỏa được nhiều điều khiến mình trăn trở. Ngẫm lại, thấy mình thua kém bạn bè quá, ai ai cũng tìm được hướng đi cho mình, bon bon trên đường xa rùi, mình bi h mới ngộ ra 1 tí. Hết biết cho thằng này :) Nhưng tin rằng không có gì là quá muộn.
Bi h quan trọng nhất là tiếp tục improve cái English của mình lên tí nữa. Và kiếm một công việc để làm nuôi cái thân này và cái đam mê của nó nữa. Cố lên!
Ai đó cho thằng bé vài lời góp ý :)
17/6/09
Entry Jun 17 - Sức khỏe chuẩn IZÔ
Hic hic, hôm nay mình bị người ta test hàng. Bị test đủ mọi công đoạn, bộ phận, hết bị lột áo đến lột quần, rùi bị đè, rùi thì là còn chọt chọt khắp nơi nữa. Hic hic, đã thế còn bị kiểm tra khả năng nhẫn nhịn chịu đựng nữa chứ, ròng rã suốt 8 tiếng đồng hồ, quần mình rã rời như tương, cuối cùng người ta phán một câu, đại loại cứ như là: Sức khỏe đạt chuẩn ISO, bình thường chả bị vấn đề gì cả. Hé hé, thiệt không uổng công mình bỏ thời gian + chịu đựng.
Chả là bữa nay mình đi khám sức khỏe tổng quát ở Medic Hòa hảo í mà.
Chả là bữa nay mình đi khám sức khỏe tổng quát ở Medic Hòa hảo í mà.
16/6/09
Bạn sống để làm gì? Và Bạn sống như thế nào?
Bạn sống để làm gì? Và Bạn sống như thế nào? Đó là hai câu hỏi quan trọng.
Câu thứ nhất: chính là hành trình đi tìm Ý nghĩa cuộc sống của mỗi người. Nó dài, chông gai, và có lẽ đến cuối cuộc đời bạn mới tìm được cho mình một câu trả lời trọn vẹn. Nhưng bạn ơi, đừng vì vậy mà bỏ qua câu hỏi ấy nhé. Câu hỏi ấy nảy sinh khi mỗi chúng ta bắt đầu nhận thức về bản thân trong xã hội (khoảng chừng hơn 16 tuổi gì đó) và cũng khi ấy, bạn đã mang trên mình nhiệm vụ tìm ra câu trả lời cho riêng mình. Bạn cần nó để định hướng cho bản thân mình. Hãy sống, trải nghiệm và dần dần hoàn thiện câu trả lời cho ý nghĩa cuộc sống nhen.
Còn câu thứ hai: Nói hỏi về thái độ sống của mình. Chắc bạn cũng đã có lần tự trả lời rồi nhỉ?
Có khi ta phải sống hết mình, với ngọn lửa tuổi trẻ đang rực cháy trong tim (như các anh chị Đoàn Hội hay nói)
Có khi ta phải sống trọn vẹn từng ngày, từng giây phút của cuộc đời (như cái cách mà ông Tổng của Cocacola đã nói). Mình từng đọc về một ông thầy, cứ mỗi buổi học thay vì chào “Good evening” ổng lại chào học viên bằng “Good morning” khiến bao học trò ngạc nhiên. Lời giải thích của ông thầy nằm trong câu trả lời của ổng cho câu hỏi: Tôi là ai? - Tôi chính là tôi, ngay tại đây, ngay lúc này. Bỏ lại sau lưng quá khứ, ta hãy xem mỗi khoảnh khắc hiện tại chính là một ngày mới.
Mình cũng rất thích cách trả lời của anh thaidn:
Quyết liệt. Quyết liệt chính là đam mê. Quyết liệt chính là kiên nhẫn. Quyết liệt chính là nổi loạn tích cực. Quyết liệt chính là làm như điên, chơi như điên, là hưởng thụ phè phỡn và cũng là cống hiến hết mình.
Quyết liệt là không bao giờ phải hối tiếc.
Nói về đại ý cũng là sống hết mình, nhưng cách trả lời ấy rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn.
Sống hết mình (trong từng khoảnh khắc) là phương thức, sống ý nghĩa đó là mục tiêu. Mỗi chúng ta chỉ có một cơ hội hiện hữu trên cuộc đời, đừng bao giờ lãng phí cơ hội duy nhất ấy nhé :)
Câu thứ nhất: chính là hành trình đi tìm Ý nghĩa cuộc sống của mỗi người. Nó dài, chông gai, và có lẽ đến cuối cuộc đời bạn mới tìm được cho mình một câu trả lời trọn vẹn. Nhưng bạn ơi, đừng vì vậy mà bỏ qua câu hỏi ấy nhé. Câu hỏi ấy nảy sinh khi mỗi chúng ta bắt đầu nhận thức về bản thân trong xã hội (khoảng chừng hơn 16 tuổi gì đó) và cũng khi ấy, bạn đã mang trên mình nhiệm vụ tìm ra câu trả lời cho riêng mình. Bạn cần nó để định hướng cho bản thân mình. Hãy sống, trải nghiệm và dần dần hoàn thiện câu trả lời cho ý nghĩa cuộc sống nhen.
Còn câu thứ hai: Nói hỏi về thái độ sống của mình. Chắc bạn cũng đã có lần tự trả lời rồi nhỉ?
Có khi ta phải sống hết mình, với ngọn lửa tuổi trẻ đang rực cháy trong tim (như các anh chị Đoàn Hội hay nói)
Có khi ta phải sống trọn vẹn từng ngày, từng giây phút của cuộc đời (như cái cách mà ông Tổng của Cocacola đã nói). Mình từng đọc về một ông thầy, cứ mỗi buổi học thay vì chào “Good evening” ổng lại chào học viên bằng “Good morning” khiến bao học trò ngạc nhiên. Lời giải thích của ông thầy nằm trong câu trả lời của ổng cho câu hỏi: Tôi là ai? - Tôi chính là tôi, ngay tại đây, ngay lúc này. Bỏ lại sau lưng quá khứ, ta hãy xem mỗi khoảnh khắc hiện tại chính là một ngày mới.
Mình cũng rất thích cách trả lời của anh thaidn:
Quyết liệt. Quyết liệt chính là đam mê. Quyết liệt chính là kiên nhẫn. Quyết liệt chính là nổi loạn tích cực. Quyết liệt chính là làm như điên, chơi như điên, là hưởng thụ phè phỡn và cũng là cống hiến hết mình.
Quyết liệt là không bao giờ phải hối tiếc.
Nói về đại ý cũng là sống hết mình, nhưng cách trả lời ấy rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn.
Sống hết mình (trong từng khoảnh khắc) là phương thức, sống ý nghĩa đó là mục tiêu. Mỗi chúng ta chỉ có một cơ hội hiện hữu trên cuộc đời, đừng bao giờ lãng phí cơ hội duy nhất ấy nhé :)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)