28/9/08

Cùng nghe Quick n Snow Show nhe' :)



Mình rất hay nghe chương trình. :)
Cung lang nghe Quick and Snow show qua blog cua chuong trinh nhe. Click vao lien ket i

http://360.yahoo.com/mtvmw141

26/9/08

September 26, 2008 - Bài luận "Bạn trẻ và kỹ năng sống"



Đã lâu rùi, mìn ko "quơ tay múa chân" viết luận. Cảm giác thật sự khó viết nhá. Mình vốn ít viết, lên ĐH lại bỏ bê hoài. Bởi zị khi viết mình cố lập 1 cái dàn bài cho thật lôgic rùi... chài, khó làm cho câu cú nó ra hồn nhỉ!

Mà đến chiều hum nay là hết hạn nộp bài rùi chứ. Chả là mình mún (thật sự mún) được trúng tuyển vào lớp học Bạn trẻ và kỹ năng sống của NVH Sinh viên. Yêu cầu đưa ra cho ứng cử viên có phần, viết gởi một bài luận trả lời câu hỏi: Theo bạn kỹ năng sống quan trọng như thế nào? và Vì sao phải trang bị kỹ năng sống cho bạn trẻ? -----> Oái ăm!

2h 10 phút, ra khỏi lớp tư tưởng, trốn vào 1 góc dãy C. Có vẻ dễ viết hơn nhỉ! Và sau đó đứa con tin thần ra đời, hehe - tạm hài lòng với nó đã. Quả thật sau cái dzụ này, thấy mình phải viết nhìu hơn, cũng để cho cái lập luận và cái nói chuyện nó trôi chảy hơn, cứ mà như thác đổ thì dzui nhở :)

4h30 phút chìu, đến tại NVH SV, ái chài suýt ngất zới cái chồng hồ sơ. Gay go ta. Wa' trời hồ sơ lài thía lào? Mà chỉ chọn ra có 30 ẻm. Phải thật là mình cũng tự tin là sẽ bon chen dzô được, hè hè :) mà nếu có lỡ lầm ko được chọn thì cũng nhất quyết ko đến nỗi uất ức mà làm liều (trèo lên tận đọt cây ớt mà nhảy xuống chẳng hạn...)

Chài, và sau đây là mục "sâu hàng" của mình:

Bài luận: Theo bạn Kỹ năng sống quan trọng như thế nào?
Vì sao phải trang bị kỹ năng sống cho bạn trẻ?

Người viết: Võ Thành Công



Khi xã hội ngày càng phát triển, khi mà mỗi con người chúng ta nhận thấy sự nhỏ bé của mình chỉ tựa như những hạt cát trên sa mạc hay chỉ như hòn sỏi giữa biển khơi, chúng ta cố gắng nắm bắt lấy càng nhiều, càng nhiều càng tốt những tri thức kĩ thuật của nhân loại. Tuy nhiên, nắm được những kiến thức chuyên môn đó liệu có đảm bảo cho bạn sẽ thành công trong cuộc sống hiện đại ngày nay không? Câu trả lời rằng thật khó bởi thành công có được nhờ rất nhiều yếu tố cộng hưởng lại với nhau. Và ngoài những kiến thức chuyên môn đã có, một trong những hành trang mà bạn cần trang bị để đảm bảo sự thành công cho chính mình đó chính là kỹ năng sống. Kỹ năng sống là gì? Kỹ năng sống là những kỹ năng, phương pháp, cách ứng phó với các hoàn cảnh trong cuộc sống nhằm đảm bảo sự thành công các mục tiêu trong cuộc đời mỗi con người. Kỹ năng sống giúp tổ chức tốt hơn, hoàn thành tốt hơn những mục tiêu trong học tập, trong công việc và trong cuộc sống.

Nếu bạn là người ham học tập, muốn tìm hiểu những kiến thức, kỹ thuật mới. Một kỹ năng rất quan trọng đòi hỏi bạn phải có đó chính là kỹ năng tự học. Chỉ có tự học mới đảm bảo cho bạn luôn cập nhật đầy đủ theo kịp với những phát triển của ngành học.
Trong công việc kỹ năng làm việc nhóm sẽ giúp bạn hoàn thành công việc nhanh chóng hơn, hiệu quả hơn. Kỹ năng quản lý thời gian giúp bạn sắp xếp, hoàn thành những mục tiêu trong công việc. Bạn cũng cần biết cách để ứng phó và chấp nhận stress để vượt qua những áp lực khó khăn khi công việc chồng chất. Kỹ năng sống khi đó sẽ trở thành chìa khóa mang lại cho công việc luôn được suông sẻ và cho bạn sự hoài lòng, vui vẻ với công việc của mình.
Và quan trọng nhất là kỹ năng sống giúp cho cuộc sống của bạn trở nên tốt đẹp hơn. Bạn nhận thức được vai trò của bản thân, đánh giá được điểm mạnh, điểm yếu của bản thân mình để từ đó đặt ra những mục tiêu, hướng phấn đấu phù hợp với năng lực, điều kiện với bản thân. Làm được điều đó chính là bạn đã đặt được một nền móng tốt cho hạnh phúc của mình và tìm được mục tiêu trong cuộc sống để mình luôn hướng tới. Kỹ năng sống còn giúp bạn vượt qua những khuyết điểm của cá nhân, tự tin trong giao tiếp, tạo dựng được những mối quan hệ tốt đẹp.

Chính bởi tầm quan trọng của kỹ năng sống trong cuộc sống mà xã hội ta ngày càng quan tâm đến việc trang bị kỹ năng sống cho các thế hệ trẻ. Các bạn trẻ cần được trang bị kỹ năng sống để có những nhận thức đúng đắn hơn về cuộc sống của bản thân, để tạo cân bằng giữa những trí thức chuyên môn và những tri thức phương pháp. Và đó chính là yêu cầu cấp thiết để thế hệ trẻ ngày nay đảm đương được đòi hỏi mới: xây dựng đất nước trong thời kỳ hội nhập.
Bạn trẻ cần trang bị kỹ năng sống để có những nhận thức đúng đắn hơn về mục đích của bản thân trong cuộc sống. Mỗi bạn cần đánh giá được khả năng của bản thân và xác định mục tiêu của mình trong cuộc sống. Một thực tế đáng buồn là nhiều bạn trẻ không tìm được đam mê của mình trong cuộc sống. Tôi trẻ tôi có quyền có hoài bão và ước mơ. Vậy mà các bạn ấy lại đánh mất đi quyền lợi tuổi trẻ của mình: Học hôm nay, chỉ để cuối kỳ qua được kì thi.
Chương trình đào tạo ở phổ thông hay đại học chỉ trang bị cho chúng ta những tri thức chuyên môn mà không chú trọng truyền đạt những tri thức phương pháp. Bạn có thể học rất nhiều lý thuyết về các ngành học ở trường nhưng cách giao tiếp như thế nào cho thật khéo léo, cách đặt câu hỏi hay, cách quản lý thời gian như thế nào? Rất nhiều kỹ năng sống cần thiết cho bạn trẻ lại không được chú trọng đào tạo. Chính vì vậy, nhu cầu được trang bị những kỹ năng sống là một nhu cầu chính đáng và bức thiết của bạn trẻ.
Hơn thế nữa, đất nước ta đang trong thời kỳ phát triển kinh tế mạnh mẽ. Xã hội đòi hỏi những con người không chỉ có chuyên môn mà còn có năng lực tổ chức, quản lý và chịu được những áp lực của công việc.

Đáp ứng những nhu cầu cần được trang bị kỹ năng sống của những bạn trẻ, ngày nay trên các phương tiện thông tin đại chúng cũng đã có những bài học về kỹ năng sống. Đặc biệt, bước vào những siêu thị sách bạn có thể tìm thấy rất nhiều cuốn sách với mong muốn trang bị cho bạn những kỹ năng này. Tuy nhiên, biết được kỹ năng sống chỉ là bước đệm, vận dụng được những kỹ năng này vào cuộc sống của bản thân như thế nào mới là một vấn đề khó? Chính vì vậy, những khóa học được mở ra nhằm trang bị kỹ năng sống cho bạn trẻ là một cầu nối quan trọng giúp bạn trẻ có thể áp dụng được những kỹ năng này vào cuộc sống.

“Tri thức về phương pháp chính là tri thức giá trị nhất của nhân loại” – Đề các. Và kỹ năng
sống là một trong những tri thức phương pháp giá trị nhất mà bạn trẻ cần phải trang bị cho chính mình. Mang theo hành trang những kiến thức vững vàng, một trái tim nhiệt huyết cùng những kỹ năng sống quan trọng, mỗi bạn trẻ sẽ tìm thấy thành công và hạnh phúc trong cuộc sống.


20/9/08

Biết yêu, người ta sẽ biết rơi nước mắt






Biết yêu, người ta sẽ biết rơi nước mắt magnify
Những câu chuyện tình ngắn ngủi, chỉ đọc xong trong giây lát nhưng vẫn để lại dư âm sâu sắc, khó quên. Nếu biết yêu và biết trân trọng giá trị của tình yêu, người ta sẽ biết rơi nước mắt ...

************************************************************************************

EM CÒN YÊU ANH KHÔNG?

- Trang Hạ dịch -




Lúc nửa đêm, máy di động của cô gái có tin nhắn mới, cô lười biếng bò dậy khỏi giường, mở máy xem, tin nhắn chỉ một câu ngắn ngủi mà để cô cả đêm trằn trọc:

"Em còn yêu anh không?"

Đó là tin nhắn của người yêu cũ, vào lúc họ đã chia tay nhau nửa năm. Cô cứ nghĩ anh ấy sẽ chẳng bao giờ send tới bất kỳ tin nhắn nào nữa, bởi ngày đó họ chia tay nhau khó hiểu mập mờ, và cô chưa từng nghe từ chính miệng anh nói một lời dứt khoát: "Ta chia tay thôi!"

Cô cứ chờ đợi người bạn trai nói với cô câu đó, nhưng anh không, anh chọn cách chạy trốn, không cho ai tìm ra mình. Bạn bè đều khuyên cô nên thôi, vẫn chê anh không ra gì, vô trách nhiệm, không dám đối mặt, cho dù sau này cả hai có thành gì của nhau thì rồi cô cũng khổ thôi.

Cô chỉ mỉm cười, thường nói cô đã lâu rồi chẳng bận tâm, thiếu gì chàng theo đuổi, đời nào cô để ý tới người chẳng trân trọng cô. Nhưng mọi người đều biết, nửa năm qua, cô vẫn không quên anh.

Bởi những chàng theo đuổi cô nào ai đến gần được cô nửa bước.

Love_Hurt_Me.jpg picture by hoa_co_may_photo

*

Có lẽ anh còn yêu mình, cô đoán thầm. Anh chỉ chiến tranh lạnh mà thôi, chỉ tạm không liên lạc thôi, chỉ vì muốn cả hai có chút không gian tự do, để không như trước đây, anh luôn trách cô bám anh quá, làm anh thấy vướng víu nặng nề.

Có lẽ chỉ vì thế, chờ khi anh thấy nhẹ nhõm, tự nhiên quay lại bên anh, hai người sẽ như xưa, sẽ là quan trọng nhất của nhau.

Nghĩ thế, nên cô đã cố để tự đứng vững, cô bắt đầu một mình đi dạo, xem phim, một mình nấu cơm chăm sóc mình, một mình ra ngân hàng trả nợ, một mình học lái xe, chọn xe, thậm chí đi mua xe ô tô, một mình đi tìm nhà, dọn nhà mới, một mình đối mặt với cái chết của cha mẹ mình sau tai nạn giao thông...

Cô giờ đây đảm đương đời mình. Nhưng trong tình yêu, vẫn cần có anh ở bên.

"Em còn yêu anh không?"

Trời đã rạng, cô đã nhìn tin nhắn suy nghĩ dọc đêm, biết người con trai ấy đã hiểu ra, dù anh không chịu gọi điện trực tiếp cho cô, nhưng ít nhất đã gửi tin xem cô thế nào. Cô rất muốn gọi điện ngay cho anh, nói với anh rằng nửa năm nay em nhớ anh biết bao; nói rằng trong những thời gian đáng lẽ anh phải ở bên cô, thì cô đã chống chọi vất vả vượt qua; nói rằng dù nửa năm nay anh bỏ rơi, nhưng cô không đành xoá anh khỏi tim mình...

Nhưng cô kìm được, cô không muốn nửa năm chờ đợi sẽ tiêu tan thế này, cô muốn anh phải đau khổ, cô muốn giữ chút tự tôn.

"Không còn yêu!"

Cô mỉm cười bấm ba chữ, reply.

Sau đó, cô cứ chờ anh gọi lại cầu xin, chờ tin nhắn thăm dò tiếp theo của anh, chờ anh đột nhiên nhấn chuông cửa, rồi khi cửa mở anh đã đứng trước mắt, mạnh mẽ ôm lấy cô vào lòng, và dịu dàng nói anh biết anh đã từng sai lầm, rồi sau anh sẽ nâng niu cô...

Nhưng, ngày nối ngày, tháng nối tháng, nửa năm lại trôi qua, cô gái không hề nhận được bất kỳ tin tức gì về người yêu cũ.

Một ngày, từ bạn thân của anh, cô biết người yêu cũ tháng sau sẽ cưới vợ, cưới một người con gái cô chưa từng quen.

"Anh ấy bảo anh ấy rất cảm ơn em, nếu nửa năm trước em không reply tin nhắn, anh ấy làm sao đủ quyết tâm quên em đi, càng không thể cho cô gái kia một cơ hội..."





********************************************************************

NHỮNG VÒNG VỎ CAM





- Huỳnh Minh -

Bây giờ anh vẫn ngồi tự hỏi, hồi ấy mình đã làm gì, đã sai hay đã đúng? Ở tuổi 20 anh coi ái tình là một trò vui và những cô gái qua đời anh là bất tận.

*

nukps8.jpg picture by hoa_co_may_photo




Em đến như con chim xinh bé nhỏ, ngại ngùng nhờ anh mở giùm khóa xe, tiếng cám ơn ngọt ngào như hạt nhân kẹo vỡ. Anh điện thoại ngày đôi lần để nghe em cười rụt rè và cả câu nói dạ thưa dễ thương… Một năm, rồi hai năm. Những cô gái ngang qua đời anh, chỉ còn em ở lại. Mẹ anh coi em như một đứa con gái và bà ao ước anh cưới vợ. Lúc đó anh chỉ cười.

Người ta bắt đầu ghép đôi. Những đám cưới, bạn bè cứ cắc cớ hỏi em sao không đi với anh. Họ hiển nhiên coi em là của anh, còn anh cứ ngu khờ tuyên bố chơi qua đường thôi, tình chả có gì đâu. Rồi để chứng minh, anh lăn xả vào chinh phục những cô gái khác. Đời còn dài, anh tha hồ được kén chọn.

Em chỉ coi anh như một người anh, em nói một cách hồn nhiên để làm vui lòng anh. Và khi anh đụng độ với những tình cảm rắc rối, em lại là người hòa giải. Anh bệnh, em đến ngồi ríu ríu kể chuyện, rồi em gọt cam. Những dây vỏ tròn xoay quay thật khéo, anh chưa thấy cô bạn gái nào gọt đến hết trái cam mà vỏ vẫn không đứt.

Năm thứ ba, những cuộc phiêu lưu của anh dài hơn, anh đã là một thằng đàn ông phong sương. Em vẫn ngây thơ như một đứa trẻ. Và khi anh muốn trao cho em cái hôn đầu tiên, em lẩn tránh ngay. Câu nói của em là : “Không, em xin lỗi. Cám ơn”.

Em không còn tìm đến anh. Anh điện thoại cho em, nói rằng em là một người rất cần cho anh. Những cô gái kia qua đường thôi. Ngập ngừng, em trả lời rất tiếc, em không phải là tấm thảm sạch để anh về chùi chân mỗi tối. Em muốn anh trân trọng những người con gái anh quen. Anh nổi điên, anh cho rằng em dạy khôn và anh cóc cần em. Đầu dây em vẫn dịu dàng: “Dạ, em xin lỗi. Cám ơn”.

Bao nhiêu năm trôi qua, em bây giờ chắc đã là của người ta. Mẹ anh thì khuất núi mù xa. Và trước lúc mất, bà vẫn hỏi tại sao con bé nhỏ xinh đó lại không còn đến chơi với bà.

Cơn mưa lạnh chiều nào đòi nợ khiến tối nay anh nằm vùi. Cô bạn hàng xóm ghé thăm, bỗ bã quăng lên bàn bịch cam. Một cô nữa tạt qua, hì hục ngồi cầm dao bổ đôi, bổ tư, sau khi nếm thử cô nhíu mày : “Con nhỏ này không biết lựa, cam chua!”.

Anh thèm được có em, dịu dàng ngồi thủ thỉ với anh, tỉ mẩn gọt cam. Và nếu cam chua, em sẽ chế nó thành nước cam. Những chiếc vỏ dài, xoăn tít xoay xoay, em nói đem phơi khô bỏ vào cái lò để dưới bàn học, nó sẽ vừa xua muỗi, vừa thơm, hít tốt hơn mùi nhang muỗi khét nghẹt.

Những chiếc vỏ xoắn dài ấy lẽ ra có thể làm vướng ngã chân anh, đẩy anh vào một cuộc hôn nhân với em… Hạnh phúc như con chim nhỏ đậu trên tay, anh đã không biết khéo léo nắm giữ và em bay mất.

*********************************************************************


CÕNG EM LÊN GÁC

Cô là nhân viên văn phòng, anh làm nghề bốc vác trong thành phố.

Sau ngày tốt nghiệp phổ thông, hai người rẽ theo những quỹ tích khác biệt nhau của tuổi trẻ. Nhưng họ vẫn còn giữ mối tình đầu của nhau. Nhưng chỉ giữ mà thôi.

Ban ngày, cô đi làm, ngồi quán cafe thời thượng với đồng nghiệp; chiều tan sở, cô ăn que kem rẻ tiền anh mua; buổi trưa, cô ăn cơm trong nhà hàng đắt tiền, buổi tối, cô đi ăn với anh trong những quán mì vằn thắn tồi tàn.

Cô nghĩ, cuộc sống của mình sao quá lệch pha. Cứ yêu kiểu này mãi, từ ngày đầu tiên tới ngày hôm nay, dường như rồi sẽ báo trước đến một kết cục nào đó.

Mỗi lần đón người yêu, anh thường tiễn cô tới tận cửa thang máy đi lên căn hộ của cô trong chung cư mới, chúc cô buổi tối an lành, rồi vội vàng đi. Hôm đó cô làm nũng, nói: "Anh cõng em đi!"

Anh nhìn thang máy, nó vẫn chạy tốt. Nhưng anh không hỏi lý do, cõng cô, từ tầng một, đi theo cầu thang bộ lên tầng. Cô hỏi anh có mệt không, anh đáp: "Có, mệt hơn vác bao tải hàng!"

Cô hơi cảm động vì anh nói thật.

*

110549yzp2zertdw.jpg picture by hoa_co_may_photo




Thế nhưng họ vẫn chia tay nhau. Vì cảm động hay mối tình đầu vẫn không phải là thứ đảm bảo được cho họ.

Thành phố chẳng thiếu cửu vạn, anh chia tay cô xong, quyết định về quê. Đôi khi gọi điện thoại lên thành phố, kể cho cô biết, bây giờ anh trồng vườn, kiếm chút tiền. Cô nghe thấy quá xa lạ, quá nhạt nhẽo. Khi đó cô đã có người yêu mới, cũng làm nhân viên văn phòng như cô.

Một ngày anh gọi điện từ quê lên, nói anh đã kiếm đủ năm nghìn tệ, số tiền này ở quê có thể cưới được vợ rồi. Cô chợt phát hiện thấy, khi buông máy, mắt mình hơi ướt.

Người yêu mới cũng ngày ngày đón cô tan sở, tiễn cô tới chân thang máy, rất lịch thiệp nói chúc em buổi tối tốt lành.

Có lần cô đòi người yêu cõng lên nhà, chàng đồng ý ngay.

Lúc đó thang máy đang ở tầng một, chàng cõng cô lên, xông thẳng vào thang máy, rồi đứng ở đó, vẫn cõng cô trên vai, bấm số tầng cô ở, chàng cười hì hì bởi hiểu ra trò đùa của cô.

Thế mà hôm đó, cô đã không làm sao vui được.

Cô gọi điện về quê, gặp người yêu cũ, cô hỏi mối tình đầu của mình: "Số tiền năm nghìn tệ lần trước anh nói ấy, anh đã tiêu chưa?"

Anh ngập ngừng: "Đã tiêu rồi!"

Cô buông máy điện thoại xuống, giây phút ấy bỗng dưng thấy như mình vừa mất đi cả một thế giới.

Mấy hôm sau về đến nhà, dưới chân cầu thang máy, cô thấy người yêu cũ đứng đấy, tay nâng một chiếc nhẫn đắt tiền, nói với cô: "Đây là năm nghìn tệ!"

Cô khóc, và anh nói, để anh cõng em lên gác nhé!

*********************************************************************************





EM ĐỒNG Ý LY HÔN

- Trang Hạ dịch (theo PJBLOGGER) -

Tôi luôn là người phụ nữ yếu đuối. Tôi dùng mọi cách để cứu vãn hôn nhân. Nấu những món ăn chồng thích, mua những CD chồng thích, dọn dẹp nhà gọn như chồng thích, vì chồng làm tất cả những gì tôi cho là hạnh phúc.

Tôi chưa bao giờ đòi hỏi chồng, tôi sợ chồng nghĩ tôi lắm chuyện. Nhưng giờ tôi đã hiểu, tình cảm lâu dài không so được với tình yêu sét đánh.

*

tear.jpg picture by hoa_co_may_photo




Lần đầu tiên nhìn thấy chồng và cô ấy là trên bức ảnh post trên mạng âm nhạc, lần đầu gặp mặt cô ấy là khi hai người rời cổng khách sạn, lần đầu được nghe chồng nhắc về cô ấy là tối kỷ niệm ba năm ngày cưới... đó quả thật là một cô gái đẹp.

Tôi xem trộm những mail chồng viết cho cô ấy, mỗi dòng ngọt ngào cảm động ấy tôi đều tự lừa mình rằng đó là viết về tôi, cho tôi. Làm sao chồng có thể yêu ai sâu nặng như thế khi chồng chưa hề nói đến việc ly hôn với tôi. Tôi sợ nói, vì sợ rằng nếu nói sẽ ly hôn thật, vĩnh viễn mất người chồng tôi yêu.

Chồng ạ, tôi thật sự yêu chồng, chỉ những khi chồng ngủ rồi tôi mới từ từ khóc. Cảm ơn chồng đã bên tôi từng đấy năm, yêu tôi như tôi yêu chồng. Ít nhất chồng chưa nói đến ly hôn, chồng còn quay về nhà, chồng còn ăn cơm tôi nấu, còn cười. Thế là tôi thấy đã đủ. Tôi yêu chồng nên tôi tha thứ cho cô ấy.

Cho đến tối qua chồng nói:

Anh có một anh bạn, anh ấy cưới vợ sáu năm rồi. Vợ tốt lắm, anh ấy cũng yêu vợ, nhưng cách đây bốn năm, anh ấy quen một cô, cũng rất tốt, cũng yêu anh ấy. Cho nên anh ấy yêu cả vợ cả bồ. Cô gái cũng là người hiểu biết nên không bao giờ đòi anh bạn anh cưới hay đòi anh ấy bỏ vợ. Vợ anh ấy cũng không bao giờ tìm cách ly hôn. Nhưng bây giờ cô gái kia có bầu rồi, nên đòi cưới. Cô ấy đã yêu bốn năm, những gì tốt đẹp nhất trong đời cô ấy, thì đã đều trao đi cả rồi.

Chồng hỏi tôi: Em bảo anh ấy nên làm thế nào đây?

Tôi không nói gì. Tôi biết đó là chuyện của chồng tôi. Đấy là sự lựa chọn của chồng tôi.

Buổi tối sau khi chồng ngủ, tôi ngồi ngắm khuôn mặt chồng, dáng vẻ chồng ngủ. Tôi hôn thận trọng trong nước mắt vì biết là những cái hôn cuối cùng

Tôi đi đây. Tôi biết đó là kết thúc tốt nhất. Tôi đã dọn nhà sạ
ch bong, cơm ở trong nồi, thức ăn nên hâm nóng trước khi ăn, đó là bữa cơm cuối cùng tôi nấu cho chồng. Ít uống rượu thôi vì bệnh dạ dày nhé, tôi đã đặt mua một năm sữa bò, họ sẽ đến đưa hàng ngày, nhớ hâm nóng trước khi uống.

Tôi không mang cái gì ra khỏi nhà cả. Tôi chỉ mang món quà ngày xưa lần đầu tiên được chồng tặng, là con gấu len, tôi đã quen ôm nó. Nó sẽ ở bên tôi.

Tôi nói tạm biệt với căn nhà đã ở từng ấy năm, tôi nói tạm biệt với gia đình đã sống từng ấy năm, và tôi nói với chồng sau từng ấy năm: Chúc anh hạnh phúc!

Tôi muốn dặn chồng rằng, hãy hạnh phúc, và đừng làm tổn thương người khác trong hạnh phúc của mình.

Tôi vẫn yêu chồng như ngày xưa. Chỉ có điều, từ sau khi ký giấy ly hôn và ra đi, tất cả sẽ bắt đầu không liên quan gì tới chồng nữa...




Copy tử Blog của 1 người không quen biết, đọc xong cảm thấy một cái gì đó rất khó nói trong người, nhưng nó mình nghĩ, nghĩ nhiều và phải lưu nó ở đây để đọc và để nghĩ


10/9/08

September 10, 2008 - Hình ảnh gia đình MHX của mình



Tối nay mìn hì hục thiết kế tấm hình này, mai in ra rùi gởi về cho ba má Tám. Gấp vậy vì ngày mốt là mí đứa nhà Bí về lại Cà Mau để tổ chức Trung thu cho mí đứa nhỏ rùi. Mún về cùng tụi nó lắm, tụi nó cũng bảo sẽ cho mượn tiền. Nhưng mà lại vướng nhìu chuyện wá, ko thể cùng về được. Chỉ có thể chúc tụi nó tổ chức cho các em thật vui. Và mong chờ dịp khác... :)

Và đây là thành quả của sau hơn một tiếng của mìn:
Download bản đẹp nhất



8/9/08

September 08, 2008 - Ngày tựu trường gặp lại MXH!



Phù, hôm nay - ngày đầu đi học vậy mà đã bắt đầu những ngày tháng: ra đi sáng sớm, lúc về đã khuya.
Cứ tưởng vẫn còn sớm, chắc online vài tiếng rùi ngủ, vừa kịp tắm xong lên xem thử - ai dè đã hơn 11 h rùi. Chắc phải ngủ sớm thôi, bảm tồn sức khỏe, nhưng mà hum nay ngày đầu đi học vả lại một ngày rất vui nữa nên phải viết vài dòng đã (không thì cái blog này héo queo vì ko ai tưới nước, chăm sóc cả )
Quả thật hôm nay vui vì gặp lại anh em, pà kon trong lớp, lại còn được gặp các chiến sĩ MXH nữa chứ.
Lúc chìu vừa tan ra, thấy tụi nó, la toán lên tay bắt mặt mừng. Tụi nó hay ghê, bày bán sách vở + lồng đèn để gây quỹ tổ chức trung Thu cho các em ở Cà Mau. Thấy mình - trẻ người non dạ - liền dụ dỗ bắt mua quà vở. Mình đâu có mua được, lúc sáng mới mua rùi. Thế là tụi nó đẻ ra í bắt mình mua cho học kì sau. Uh thì mua, gì chứ MXH ý nghĩa như thế này thì Ok liền. Thế mới biết, mua liền 1 chục, sau rùi mới ngộ ra: kì sau mình toàn thực tập có học môn nào đâu, khửa khửa
Chiều còn theo tụi nó vào KTX bán cho anh em, buổi tối trong KTX thật sự có nhìu chiện rất vui, đi bán rất hăng, toàn 1 bọn chai mặt (trong đó có cả mìn) - đi MHX về đứa nào cũng mất hẳn đi dây thần kin nhụt mà! Tuy nhiên cái này rất có í nghĩa mà, quyên góp cho trẻ em nghèo chứ lị, phải ko nà?
Hơi mệt thật, nhưng rất vui, mún viết nữa nhưng mệt rùi, phải ngủ thui sắp 12 h rùi bibi pà kon, chúc các bạn một đêm ngon giấc. Bibi...
-----
Ah, chú thích: hình ở trên là trong chiến đi Đà Lạt với anh em MXH, tại Thung lũng vàng.