12/10/06

Sự trừng phạt của thượng đế…


Có phải ai khi đang sống đều cũng phải trả giá cho những gì mình đã nhận, đã làm không đúng.


            Có phải những gì tôi đang nhận chính là sự trừng phạt đang dành cho tôi… cái quả ngày hôm nay có phải gặt từ cái nhân ngày trước.


            Ba tôi tần tảo---> bị bệnh liên quan thần kinh, đau nửa đầu. Má tôi khó nhọc, quần quật ---> căng thẳng. Ba má tôi, kể từ khi tôi học lớp 9 đã bắt đầu la nhau, càng ngày càng nặng rồi đánh nhau. Tất cả những lỗi lầm ấy, tôi tự hiểu đều do anh em tôi mà ra. Giá như tôi biết lo lẵng, quan tâm đến cha mẹ như những đứa trẻ khác, có lẽ đều bất hạnh ấy đã không giáng xuống gia đình tôi.


            Lên đại học, tôi rời xa ba má. Sống trong cảnh yên bình, chỉ biết lo học và chơi, hầu hết thời gian tôi quên mất đi hoàn cảnh gia đình mình. Những ngày về ít ỏi, không khiến tôi nhận ra cái vất vả về thể xác lẫn tinh thần của ba má. Ông bà cố giấu để chúng tôi yên tâm mà học. Lại học và chơi, tôi sống dựa dẫm hoàn toàn vào cái vất vả+cãi nhau mỗi ngày của hai người ở quê. Trước ngày tôi về đến quê trong hè, ba lại đánh má. Bước xuống ga tôi thấy bà tiều tụy hẳn đi, ốm và già. Má kể cho tôi nghe trong nức nở, tôi ngồi sau mà lòng thắt lại. Tôi muốn giận ba lắm, nhưng ổng là ba tôi, ổng đã vất vả khó nhọc làm việc nuôi tôi. Vả lại người lẽ ra đáng phải bị đánh bị giận phải là đứa con vô tâm ăn bám trên mồ hôi khó nhọc là tôi đây mới đúng. Vài hôm sau, ba má lại cãi nhau, ổng lại muốn đánh má. Tôi cố can, tôi cãi nhau với ổng…


            Mọi chuyện đã lỡ xảy ra, có muốn hay không ba tôi cũng không hết bệnh ngay được, gia đình tôi cũng không thể trở nên hòa bình như xưa được. Giờ đây tôi cũng bất lực không thể ở cùng ba má để làm việc, giúp đỡ họ được. Tôi chỉ có thể cố gắng sống tiết kiệm. Ba má không còn phải làm nhiều, sẽ không phải mệt nhọc, sẽ không còm ròm nhau thường xuyên, gia đình chắc sẽ yên ấm hơn. Lúc nãy, cố gắng nói cho anh tôi hiểu cho những mặc cảm về tội lỗi của mình, lại nghĩ đến cha mẹ ở quê. Tôi lại khóc. Là thằng con trai tôi khóc có phải là yếu đuối lắm không? Tôi mặc kệ, tôi lo cho ba má tôi ở nhà.


            Sự trừng phạt dành cho tôi đã đến và sẽ còn đến nữa. Đã đến lúc tôi xem lại bản thân mình. Tôi phải thay đổi nó. Tôi hiện tại đang nghĩ về tôi những ngày qua. Tôi những ngày qua không tốt. Tôi những ngày qua mới bị một anh cùng phòng lần thứ hai hăm đánh. Tôi những ngày qua lúc sáng ngồi đau suốt mấy tiếng, tái xanh mà người đó không lời hỏi han. Tôi những ngày qua chắc chắn đã phạm những sai lầm trong cuộc đời. Và tôi sợ tôi - ngày mai - sẽ lại giống tôi những ngày qua.


            Tôi rất ít khi nói về nội tâm bản thân, nói về gia đình mình. Tôi vẫn hay giấu, lãng tránh những điều đó. Nếu có ai đó đang đọc những dòng này, hiểu cho tôi! Tôi ko muốn như vậy... Tôi đang rất khó khăn…

7/10/06

06_ 10 Khó khăn tạo đà vươn tới...

Lần phát biểu ra mắt BCH Chi Hội mới trước đại hội, bất chợt mình không nghĩ ra lời nào để nói, rùi cười. Mọi người bảo mình xúc động quá, hay dzui quá. Nhưng thật ra mình đâu chỉ vui bởi phần nhiều cảm xúc là buồn+ thất vọng.

Cả từ buổi sáng lẫn mấy hôm trước tớ với thằng Nhã chạy đôn chạy đáo lo cho cái Đại hội, với hy vọng là sẽ làm cho thật “hoành tráng” hay chí ít cũng phải thật bài bản. Nhất là sáng nay, vừa phải đi dự Đại hội của các lớp khác theo lời mời và cũng là để rút kinh nghiệm tổ chức lại dzừa phải lo vụ mượn phòng. Đại hội diễn ra gần quá không có thời gian kịp chuẩn bị phòng từ trước, chiều nay diễn ra rùi, làm sao viết giấy mời Đại biểu. 10h55 sau khi dự xong hai Đại Hội --> lấy được giấy mượn phòng. 11h Mời một anh ở trong BCH Liên chi Hội. 11h10, mời thêm hai lớp năm nhất. 11h30 chạy về đến nhà thằng Nhã, rùi lo cái dụ bản Báo cáo. Hôm trước làm ở nhà mình, nhưng hôm sau sơ sẩy lại ghi đè lênà thế là mất toi công. Cũng may chép cho thằng Nhã một bản…. thế mà chị nó lại format USB mất tiêu…

Mọi chuyện dồn dập quá, khiến thằng Nhã bị áp lực, nó trông thật sự mệt mỏi. Còn mình, lần đầu tiên tham gia tổ chức một Đại hội từ A-Z, tuy không bị những sự cố làm rối, nhưng mà cũng giống như thằng Nhã: thật sự thất vọng vì sự có mặt lèo tèo của các thành viên trong lớp. Có đến 46 Hội viên trong lớp, dzậy mà hiện diện chỉ có 25 thành viên. Có đứa bảo hơn nửa lớp là mừng rồi--> phải hông? Nặng trĩu….

Đại hội thất bại vì phần lớn Đại biểu không đến dự <-- lỗi của ban tổ chức, nhưng lí do quyết định lại do sự thiếu quan tâm của gần 1/2 thành viên trong lớp --> lỗi này một phần do BCH cũ. Một vài thành viên vắng mặt thật sự có những lý do chính đáng, còn số còn lại…????? ngay cả một số người từng là cán bộ lớp, một số sắp tới sẽ ứng cử vào BCH chi Đoàn. Liệu với thái độ và tinh thần thiếu tôn trọng như thế, họ đã hiểu và sẽ hiểu phong trào Đoàn Hội trong lớp và trong trường như thế nào?

Tính trang nghiêm của một Đại hội không còn, thay vào đó là sự nặng nề trọng tâm trí đoàn Chủ tịch…khác hoàn toàn với suy nghĩ+ mong đợi.

Tuy nhiên, đoàn Chủ tịch cũng phải cố hoàn thành nhiệm vụ, cũng phải cười lạc quan trong Đại hội. Qua việc này, mình biết là sẽ thật khó khăn để hoàn thành bản Phương hướng đã đề ra, nhưng mà khó khăn trước mắt là phải kết nối các thành viên trong lớp, tạo sự nhiệt tình của các bạn vào phong trào Đoàn Hội. Dzậy là có thêm một việc quan trọng để làm trong thời gian tới. Liệu mình có khả năng hoàn thành không? Có hay không thì mình cũng phải cố gắng, mình bị cái là khi đã bắt đầu làm việc gì thì đều cố gắng hết sức mình.

Mai bắt tay liên kết ba đứa trong BCH…

05_10 Ngày đầu tiên đi làm công tác xã hội.

Sau biết bao cơ hội bỏ qua, hôm nay tớ mới được lần đầu tiên làm 1 công việc ý nghĩa. Từ lâu rùi, tớ đã tâm niệm rằng mình sẽ làm thật nhiều thật nhiều điều cho những người không may mắn như mình. Dẫu hơi muộn màng nhưng tính ý nghĩ của nó khiến mình cảm thấy: “rất là dzui”.(^_^)!!

Cả bọn bước vào trung tâm, chắc ở đó không ai ngờ là có đoàn đến sớm + đông thế. Ấn tượng đầu tiên đập vào tớ chính là những cậu bé, cô bé với khuôn mặt trắng trẻo, có một cậu đang đứng trên cầu thang trông rất đẹp trai (hơn chắc tớ nhiều lần rùi!) nhưng khi nó đi, tay nó rũ xuống, miệng méo lại ---> nói sao đây. Không có một  chương trình nào chuẩn bị trước, nhưng ai cũng muốn vào từng phòng ngay với các bé và chắc có lẽ không ai thoát khỏi cái bối rối không biết ứng xử sao với chúng nó ngoài… cười!!!!  Tụi nó cũng cười lại, tớ chia lồng đèn cho chúng, mỗi đứa được một cái. Trò đầu tiên là rút tay, cái trò mà một người chìa bàn tay ra để mọi người bỏ tay vào rùi 1,2 3! Rút!! Đứa nào bị bắt lại là thui, dĩ nhiên nó là người được bắt lần tiếp theo. Rùi chơi bịt mắt bắt dê, đập tường, rùi nặng tượng, rùi cả múa nữa… à à trò thứ hai là một trò khác, tớ không biết tên, nhưng mà cụ thể mình bắt một đứa lại, những đứa khác theo hiệu lệnh chỉ của mình sẽ chạy đụng vào một vật nào đó rùi đi ngồi hai tay cho tới khi đụng tớ, thằng bị bắt phải đi bắt những đứa khác, những đứa nào chạy hoặt đi hơi cao. Trò đó với trò bịt mắt bắt dê là hay hơn cả, mình chơi lăn lóc với tụi nó đến mệt nghỉ luôn!! Tất cả tụi nó đểu không nói được, cả nghe nữa cũng không, nên thật sự tớ không nghĩ ra được nhiều trò chơi với chúng nó được, hầu hết các trò chơi trên là do tụi trẻ bày cho tụi mình chơi cùng. Tụi nó tuy không nói được nhưng không phải cái đầu đều không bình thường, chỉ có vài đứa hơi thiểu năng thui, còn có những đứa rất là thông mình. Điều đáng tiếc khi cả một thời gian đầu mình không nhận ra điều ấy. Có đứa bảo mình chơi Caro tệ nữa sau khi đánh bại mình mấy ván liền. Dĩ nhiên là mình thả rùi!!! Mình muốn khuyến khích tụi nó cố gắng lên. Tụi nó điều bình thường cả mà. Mình thấy thắc mắc liệu không được học ở trường chuyên dành cho trẻ câm điếc lại học cùng với một số đứa chậm chạp khác có khiến tụi trẻ này không thể phát triển hơn những đứa khác không?? Dẫu sao các cô ở trung tâm điều cố gắng hết sức cho trẻ, và tất cả đều có một trái tim thương trẻ hết mình. Thử nghĩ rằng bạn sẽ chắm sóc những đứa trẻ ấy suốt cả ngày, cố gắng dạy nó chữ, phép toán. Cứ thế hết nhiều ngày, nhiều năm. Mình thấy rất quý những người như thế!!

Có một điều dzui là, khi mình bỡ ngỡ không biết phải giao tiếp với chúng như thế nào? Không biết hướng dẫn chúng chơi như thế nào? Chỉ bắt chước tụi nó & cô giáo chỉ chỏ ngón tay lung tung. Dzậy mà tụi bạn khen mình giỏi thật---> bó tay luôn, rùi bảo mình biết cách giao tiếp với tụi nhỏ mới dzui dzui chứ. Có những điều trong trò chơi mình ra dấu tay ý bảo tụi nó làm như thế này, tụi nó lại hiểu cách khác, nhưng rùi lại khiến trò chơi thêm dzui thêm thú dzị.

Đi từ sáng sớm cả bọn phải gói quà, làm hoa cho toàn bộ tụi nhỏ (khoảng 85 đứa) rùi làm một cái lồng đèn thiệt to cho chúng. Mệt nhưng chắc đứa nào cũng thấy dzui, dzà chắc cũng muốn thêm nhiều lần nữa sống có ích cho mọi người.


Trả lời tớ nhé: Bạn đã từng tham gia Công tác tình nguyện chứ?




Dĩ nhiên, đã nhiều lần rùi.

0


Có, một lần rùi!

1


Định đã lâu, nhưng chưa có dịp.

0





Sign in to vote

2/10/06

Sinh viên năm nhất và năm hai!!

Bó tay luôn!!! tự dưng mình gõ nãy giờ. ông trời ổng cho cúp điện một cái....

Thui viết ngắn gọn lại, 2 tuần này mình bị stress. Áp lực học tốt chương trình trên lớp mà phải dành nhiều thời gian học tiếng Anh cho một mục đích khác. Khiến mọi thứ đối với mình trở nên khó khăn hơn, trong những quyết định, trong việc tiếp nhận và giải quyết một vấn đề nào đó!!! Mình bỏ quên những thói quen hàng ngày, chẳng còn đến thư viện, không vào nhà sách coi cọp, chẳng viết blog, thậm chí rơi nốt thói quen thèm lên internet luôn.
Giờ thì mới thật sự hiểu tại sao người ta gọi sinh viên năm nhất là những freshman. Những người trên khuôn mặt luôn tươi rói nụ cười.. Còn sinh viên năm hai.....---> khổ rùi bà con ui!!!!
Hè hè, cũng may giờ thì mình đã thu xếp được một cách để giảm áp lực rùi!!! Đời mình lại là một khúc quân hành, đời mình vẫn là một bài ca vui ve!!!